Trải qua nỗi kinh hồn bạt vía cũng như đi bên trên tầng băng mỏng, kinh qua tháng ngày chảy trôi đông qua hạ mang đến… Thành viên kia đã cầm cố lấy tay cô, cười êm ấm nhưng mà lưu luyến, “Phải làm thay nào bây giờ? Vận mệnh vẫn định sẵn là anh yêu em!”.

Ra mắt truyện Hứa mang ai lâu bền hơn sánh cùng trời đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Hứa sở hữu ai dài lâu sánh cộng trời đất

ánh sáng chiều nhẹ nhàng hắt xuống Cổ Trấn, uốn lượn trong bé ngõ nhỏ dại, rọi vào cây cầu đá và phần lớn nóc ngôi nhà xưa cũ, bao gồm cả hầu hết được nhuộm bằng sắc mơ hồ của buổi hoàng hôn. Quan sát đông đảo căn phòng in đậm dấu ấn tháng năm, đáy lòng bỗng dưng gồm chút xúc cảm thương hải tang điền nhưng cũng thật tĩnh lặng. Giữa vị trí này có một sông, tứ bề được vây bởi một greed color tươi, không khí có chút hỗn độn tuy thế ko phải làm mất đi ý bởi vì của một miền sông nước thôn quê. Chỗ đất này gồm chút gì ấy giống một “thế ngoại đào viên”*, đầy nét cổ kính nhưng mà bầu khâu khí cũng rất là trong lành khiến ai đang đi vào là quyến luyến chưa mong về.

*Thế ngoại đào viên: China bao gồm câu này để chỉ địa điểm của việc bình yên và hài hòa vĩnh cửu.

Tiếng nước chảy róc rách dần bị một tiếng hát át đi. Si Nhan gửi bàn chân đi xăng-đan giẫm lên mặt của con đường đá blue. Lắng tai nghe âm lượng khôn cùng nhỏ dại bên dưới chân, cô bỗng nhiên cảm nhận thật yên bình.

Si Nhan cực thích Cổ Trấn, lại càng thích mọi con đường trong nó, thậm chí, do con đường ấy mà cô thích mùa mưa. Đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài, chú ý lượng mưa rơi xuống như bức rèm ngọc đang buông lơi, cả con đường được thanh tẩy chưa một hạt những vết bụi, thật sạch đã, thật thoải mái.

đã từng có lần khao khát một đời thanh thản dễ chịu đựng, đã từng theo đuổi cuộc sống ấm áp, song, suốt một đời gia đình bạn, ai có lẽ an toàn mang lại già? Cũng giống như Si Nhan, vị trốn tránh, cô chọn lựa cách cuộn tròn mọi người lại trong vùng u tĩnh này mọi bố năm ròng.

ban sơ có chút hoang có, mơ hồ, sau lại dần dần tỉnh táo, từ khi đó cô mới chắc là thong dong đựng gần như bước đi gian nan. Đến giờ, độc lập tự tại, cuộc sống của Si Nhan dần thắm sắc hơn. Thời gian thấm thoắt trôi qua, cuộc đời tĩnh lặng giúp cô tạm thời quên hết đa số nỗi ưu phiền, cuộc sống giản đơn dần chuyển cô về có bao gồm người ta thật của bản thân mình.

cuộc đời bình lặng, bình dân, bầu không gian như trong cõi mộng, lại thêm bằng hữu và thành viên niềm nở hỏi thăm, quãng thời gian êm ái đã dần xoa dịu đi nỗi gian khổ trong lòng cô. Bên trên bộ mặt Si Nhan không còn vẻ chết lặng của Lúc trước nữa, rốt cục cô Có thể cười cợt.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, quan sát cái thương hiệu quen thuộc giữa nền game, Si Nhan thu lại nụ cười cợt thuần khiết mặt môi, ấn nút nghe.

“Ở đâu vậy?” Trong điện thoại truyền ra các giọng nói trầm thấp của người cánh mày râu, ngữ khí pha chút bực bội.

chú ý đồng hồ bên trên cổ tay theo các việc hay làm, Si Nhan chau mày “Còn chỉ cách giờ đi làm, anh sẽ điều tra à?”

“Bên đấy rầm rĩ quá, sẽ ở ngoài phố hả?” gia đình bạn kia nói lảng đi.

“Ừm, gồm câu hỏi gì à?” Si Nhan đáp lại một giải pháp bàng quan, sau đấy cô bỗng kêu lên một tiếng, “Ôi chao…”

“Xin lỗi, xin lỗi chị…” Một giọng nàng trong trẻo chứa lên lời xin lỗi, cắt ngang cuộc chat chit của mình.

Lảo đảo lùi lại hai Bước, cô đáp lại: “Không sao, không sao, cụm em nghịch tiếp đi.” Cô chưa chú tâm các, xua xua tay cũng như cười mang người vợ. Bước đi hốt nhiên Nhanh hơn, cô ra khỏi đám đông. Lại thả chậm chạp Bước theo hướng dòng chảy của con sông, vai trung phong tình cô đã không chịu ảnh hưởng gì.

“Sao thế?” giọng nói trầm thấp lại vang lên, nghe kĩ đang thấy bao gồm chút vẻ ốm ruột.

“Không bao gồm gì, bị va đụng chút ít thôi.” Si Nhan lơ đễnh.

“Tối bữa qua anh điện thoại tư vấn điện thoại nhưng lại chưa chạm chán em, vị trí quán bar cũng nói là em chưa về. Sao giờ bắt đầu mở máy?”

“Em bảo có anh Tử Lương rồi, hôm qua cải thiện ca mang lại kịp planer yêu cầu chưa về. Anh mua em bao gồm Việc gì?” Đối có kiểu hỏi cũng như bà quản da của anh, Si Nhan không lấy làm lạ, tuy thế khẩu khí đã được chút mất kiên nhẫn.

“Không tất cả.” câu trả lời ngắn gọn cũng như thể anh chẳng mong mỏi nói các câu vô ích có cô. Si Nhan bực bội trợn trắng mắt, nghiến răng nghiến lợi để chũm kìm nén chưa nổi đóa lên.

“Alô?” Mãi lâu sau nhưng sẽ không thấy cô đáp lại, tiếng nói trầm ấm vang lên trong điện thoại.

“Không phải là anh ngổn ngang nhiều vấn đề lắm sao?” Hồi lâu sau cô new mua được một câu đáp, ngữ khí khôn cùng bình thản.

“Đúng là anh bừa bộn cụm việc.” Anh chứa lời, đáp hết sức ngắn gọn.

“Thế mà anh đã rảnh rang như này?”

“Gọi một cú điện thoại thôi cơ mà, giờ sẽ được.” Từ điện thoại truyền ra tiếng mỉm cười khẽ của anh.

“Em bận. Chưa gồm vấn đề gì thì đừng làm tốn thời gian quý hiếm của em.” Si Nhan nổi giận buông lời hững hờ, thầm mắng anh sao nhưng mà nhàn rỗi mang lại mức này. Đôi mắt cô như ban đầu bốc hỏa.

“Em thì bao gồm gì nhưng bận?” quên mất mang lại cơn bực dọc của cô, Ôn Hành Viễn hỏi tiếp, “Vội đi gặp trai đẹp?”

“Không liên tưởng mang lại anh.” Hít một hơi thật sâu, cô cắn răng, tính nhẫn nại khó lắm new có được giờ đã mất dần đi, “Rốt cuộc là gồm chuyện gì hay không?”

“Không tất cả.”

“Không tất cả câu hỏi gì thì em quắp máy. Tạm biệt.”

các giọng nói vừa kết thúc, chưa chờ anh bao gồm phản ứng lại, Si Nhan hớt tóc điện thoại, Cấp Tốc tay tắt máy. Tưởng tượng ra cỗ dạng tức giận của Ôn Hành Viễn khi mở to mắt nhìn vào điện thoại, sau đó gọi lại nhưng cảm thấy không được, cô không nhịn cười cợt được, “Trêu tức anh đó, có tác dụng sao nào?”

Si Nhan bao gồm xúc cảm Ôn Hành Viễn chính là khắc tinh của bản thân mình, các lần gọi điện tới, ngữ khí nghiêm nghị chẳng khác gì cha cô, lần nào cũng dễ dàng khơi mào cơn tức trong cô. Cất điện thoại, bước chân cô nhẹ bẫng hẳn đi. Năm phút sau, Si Nhan đang đi vào trước một cửa hàng bar có cái tên “Như đã từng có lần quen biết”.

“Sao hiên giờ đến sớm thế?” Đỗ Linh vừa thấy cô bước đến sẽ nồng hậu chào hỏi.

>> bài viết liên quan phân mục truyện Ngôn tình cao h

“Hôm qua bận bịu suốt một đêm, bây giờ nghỉ, ngủ một ngày đến lên tinh thần.” Si Nhan mỉm cười hì hì, để lộ ra hàm răng trắng những. Vừa nói cô vừa đi về bên quầy bar.

“Nhan Nhan, tối qua Hành Viễn Call cho, sao điện thoại của em không liên lạc được?”

“Oh, cám ơn!” Si Nhan nói câu cám ơn, nhận lấy ly nước rồi uống một ngụm, “Điện thoại hết pin, sáng nay tỉnh dậy new bắt gặp ra.”

“Anh chưa bảo có anh đấy là em tăng ca yêu cầu chưa tới à?” Si Nhan nghiêng mình nhìn Trương Tử Lương còn vẫn bận bịu. Anh là đồng bọn của Ôn Hành Viễn, mấy phái nữ trong quán bar cũng đon đả Hotline anh là anh Trương.

“Tối qua bận quá, sáng nay mới thấy tin nhắn của em.” Trương Tử Lương vừa xếp rượu vừa hướng dẫn.

“Chẳng trách…Được rồi, anh đấy bao gồm trò chuyện gì không?” Si Nhan dựa vào quầy bar, miễn cưỡng hỏi một câu. Hiện thời đang còn tương đối sớm, không hề là thời điểm náo nhiệt nhất của quán bar, khách không đông, cô cũng không hẳn giúp gì các.

“Cậu đấy hỏi em gồm tới chưa, anh cũng còn chưa kịp hỏi bổ xung.”

“Không bắt buộc phải suy xét anh ấy, chắc chắn rằng nhàn quá hóa hoảng…”

“Em đấy!” Trương Tử Lương ngẩng đầu quan sát cô một loại, thấy điệu cười hì hì của cô ý, anh tiện tay vân vê lọn tóc rối của cô ý, trong mắt là vẻ nuông của bệnh nhân anh trai, “Đem cái này đến vì chưng khách kia đi.” Anh cần dùng ánh mắt bảo cô chuyển mang đến bàn gần cửa sổ, đẩy bia cho trước bên cô.

“Tuân lệnh.” Si Nhan vội vàng bật xuống khỏi ghế, nghịch ngợm làm cho tư gắng chào rồi bắt đầu bưng khay đi.

“Thưa anh, bia của anh ý đây.” Si Nhan lễ phép cắt ngang dòng lưu ý đến của bệnh nhân khách, đặt chai bia và chiếc cốc xuống bàn.

“Cám ơn.” người kia khẽ nói lời cảm ơn, ánh nhìn đã dừng kế bên cửa sổ nhìn ra ngoài, chưa xoay các bạn lại.

“Đừng khách sáo.” Si Nhan xoay chúng ta âm thầm lặng lẽ Review bạn ấy, thấy anh ra bó tay dựa trên ghế, cô bản thiết kế vẻ tự đắc, nhướng mày cười cợt cười cợt.

mọi người cô không cụm lợi thế cho lắm, dẫu vậy điểm cổ quái thì lại không ít. Cô thích nhìn khách, nói đúng ra là nhìn hồ hết người nhà bao quanh. Chớp lấy được vẻ bên của họ, tình cờ cô lại có thêm chút vui mừng, về phần gồm rõ nguyên nhân bởi vì sao hay chưa, có lẽ rằng chỉ cô biết.

“Nhan Nhan, đến đây đẩy cộng dòng nào.” tiếng nói êm ái của Đỗ Linh vang lên.

“Đến ngay.” Si Nhan Bước Cấp Tốc mang đến đặt khay xuống quầy bar rồi chạy đến giúp Đỗ Linh.

“Hôm trước ko phải đã bảo anh Tử Lương sắm tổ ấm chữa rồi hay sao?” Si Nhan quan sát Đỗ Linh sẽ ra sức đẩy cửa nhà gỗ, vừa phụ một tay vừa lầm bầm.

“Khách cụm quá đề nghị vội…cũng bỏ quên đó…” Hai cô gái hợp sức đẩy góc cửa gỗ ra. Đỗ Linh hít một hơi thật sâu, vừa thở hổn hển vừa lý giải.

Si Nhan chau mày, chú ý cô gái thanh tú trước bên, không nói lời nào. Bị cô quan sát bởi vậy, không được bất chợt cho lắm, Đỗ Linh cúi đầu chú ý quần áo của mình. Không còn bất ổn cả, sao góc nhìn cô bé kia lại là lạ nạm nhỉ?

“Sao thế?”

“Tử Lương bạc đãi chị hả? Sao nhỏ nhắn thế?”

Đỗ Linh khẽ cười, “Dạo này bận quá, ngủ cũng không được nhiều. Đừng nói chị, em cũng có thể có càng tốt đâu, nhỏ gầy yếu như que tre đó.”

“Em vốn bé dại mà lại, cơ mà em khôn cùng khỏe, trong xương toàn là thịt, chú ý mà xem…” Si Nhan vừa nói vừa giơ cánh tay mảnh khảnh của bản thân mình lên, bày ra dáng của 1 thành viên mạnh bạo. Dáng vẻ này gồm chút khoa trương, khiến Đỗ Linh chưa nhịn được tiếng cười cợt vui vẻ.

“Chưa nghe nói thịt trong xương bao giờ cả, em là mình sao hỏa à?” Đỗ Linh cười nhẹ, đẩy cô một dòng rồi bước vào trong tiệm bar.

“Em là gia đình bạn sao hỏa mà lại, chị chần chờ ư?” Si Nhan mỉm cười hì hì, quan tâm khoác lấy cánh tay cô. Đồng đội của cô ấy ở thị trấn cổ này không cụm, Đỗ Linh giống như coi là nhà bạn nhất.

“Con bé dại vô chổ chính giữa điên khùng này…” Đỗ Linh lườm cô một dòng, ngữ khí oán thù trách nhưng mà đầy vẻ quan tâm.

“Em thấu tình đạt lý như cầm, rõ ràng là tiểu thư khuê các, sao lại thành bé bé nhỏ điên khùng được hả?” Si Nhan bất mãn, nhướng mày lên.
>> bài viết liên quan top truyện Ngôn tình tổng tài

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *