Cuối cùng cô cũng lấy hết dũng khí để nói lời tỏ tình với anh hoặc không xong thì tặng anh luôn nụ hôn đầu đời của cô…Thế mà trước cử chỉ của cô, phản ứng của anh không khác gì thấy quỷ

Giới thiệu truyện Người yêu anh em của tôi

Tác giả: Nhược Tinh
Thể loại: Truyện ngôn tình

Trích đoạn truyện Người yêu anh em của tôi

Yêu một người bạn trai thân với mình là sai sao?

Nếu là người khôn ngoan một chút chắc biết rõ, tình yêu ấy chỉ có chuốc lấy đau khổ, cho nên nhất định sẽ nhanh chóng chặn đứng đường ra của trái tim để thiêu rụi tình cảm ấy. Nhưng đến lúc tôi biết được lòng mình, thì đã không có cách nào quay đầu lại rồi. Như vậy, tình yêu của tôi là đúng hay sai, tôi cũng không biết nữa…

“A Đồng…..A Đồng….Đồng Liệt Lâm…. Mau dậy đi…thầy giáo sắp đến kìa… Đồng Liệt Lâm…!!!!!”

“Im đi! Lảm nhảm gì đấy? Hôm qua tôi thức rất khuya….” Đồng Liệt Lâm loáng thoáng nghe thấy tiếng nói phá hỏng mộng đẹp của mình, trong một phút không suy nghĩ đã rống to mà quên mất mình vẫn đang trong giờ học.

“Đồng Liệt Lâm, em có thể ngủ trong giờ học của tôi? Tôi lệnh cho em ra bên ngoài đứng suốt buổi học này”. Lần này là một tiếng nói hoàn toàn khác, vô cùng chói tai vang lên vào tận màng nhĩ khiến Đồng Liệt Lâm thật sự tỉnh ngủ.

>>> Coi thêm thể loại truyện ngôn tình quân nhân

Nhưng tên này lại không biết điều rống to một câu, mà câu nói này lại chưa được não bộ phân tích: “Tên nào ngậm miệng lại cho tôi, ồn ào hết sức….”. Nhưng mà, khoan đã, đây không phải là giọng nói của tên Tiểu Lương, vậy là của ai? Đến lúc này anh mới vội vàng mở mắt, định thần kẻ trước mặt…

Là tên mặt heo….À, không, phải gọi là thầy giáo Chu tuấn tú mới đúng.

“Thầy giáo Chu, chào thầy ạ, có chuyện gì vậy thầy?” Anh đâm ra thiếu tự nhiên, lễ phép chào hỏi.

“Em, Đồng Liệt Lâm! Sao em dám ngồi trong giờ học của tôi mà ngủ gật, đây chính xác là vô lễ, khinh thường giáo viên! Em ra ngoài phòng học đứng, cho đến lúc tôi cho phép, em không được vào lớp!” Thầy giáo Chu vô cùng tức giận mà mắng to, to đến nỗi quên luôn việc giữ hình tường nho nhã thường ngày.

“Vâng!”, tên họ Đồng cúi đầu lẩm nhẩm tuôn ra một tràng chửi rủa xối xả rồi nặng nề bước ra khỏi lớp học, khi đi còn ngoái lại xem vẻ mặt hào hứng của lũ bạn đang thưởng thức cuộc vui, không quên nhìn Tiểu Lương liếc xéo một cái.

“Ầy, tôi sự thật là có gọi, nhưng là bản thân cậu đã bảo tôi câm miệng mà!!!” Phương Tiểu Lương dùng khẩu hình miệng không vang tiếng nói với cô, ai bảo anh mới tý tuổi đầu đã lớn tiếng với cô.

Bên này bạn Đồng Liệt Lâm lại thấp giọng rủa xả, sau đó cũng ngoan ngoãn ra ngoài lớp học đứng đến hết buổi.

★ ☆ ★ ☆ ★

“Tiểu Lương chết tiệt, tất cả là do cậu!!” Đồng Liệt Lâm tức giận đùng đùng nắm lấy cổ tay cô mà gào lên: “ Trời ơi là trời!! 1000 Chữ chép phạt phải viết đến bao giờ đây?? Tôi sợ nhất là phải viết chữ!! Trời ạ! Làm thế nào đây? Đâm đầu vào tường chết cho rồi…”

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề, 1000 chữ đâu có gì khó khăn, cậu đầu óc thông minh nhanh nhẹn, viết một loáng là xong.” Phương Tiểu Lương cười hì hì.

Như vậy không được, hôm nay tôi có hẹn với Tiểu Phân đi xem phim rồi. Đâu có thời gian ngồi đó mà chép chữ!” Tiểu Phân là bạn gái anh, “Tiểu Lương đáng yêu này, làm ơn đi, giúp tôi đi mà, một chút thôi sẽ không chết đâu.” Anh lấy lòng nói.

Nụ cười của Tiểu Lương chợt cứng ngắc, nhưng sau đó bình thường trở lại mà nói:” Đại ca họ Đồng ạ, tôi với cậu đều học cùng lớp, tôi cũng có bài tập, lại còn trắc nghiệm cung đình, còn cả bản thảo để giao cho tập san của trường tôi cũng chưa có viết, hôm nay tôi không làm công cho cậu được. Công việc của tôi quả thật rất nhiều, thật xin lỗi, tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng mà không được.”

Cô nhún vai, nói:”Hay là cậu bớt hẹn hò một chút, không được sao?”

“Cậu thật sự không giúp tôi? Cậu nhẫn tâm nhìn người cậu thích nhất bị tổn thương sao?”

“Không giúp! Chuyện này tôi cũng có thể nhẫn tâm được.” Cô không chút nghĩ ngợi trả lời.

“Được, không thì thôi vậy, tôi đi tìm Tiểu Phân giúp một tay là được.” Anh buông cô ra, rồi lại làm bộ tức khí nói:” Uổng công tôi xem cậu là bạn tốt, vậy mà ngay cả chuyện tí xíu này cậu cũng không chịu giúp tôi, thật sự là rất rất rất rất quá đáng!”
Chúc quý độc giả đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *