Đối mang em gái thì giày vò nạt, chắp tay tặng kèm da sản cho người nam nhi cặn buồn bực, trêu chọc tới vì hôn cu li thần kinh đổi thay thái, nói cách khác là nổi tiếng bựa xa, báo ứng liên tục, sau cuối bị tiêu diệt.

Giới thiệu truyện cởi xác

Tác giả: Hương Thái Ngưu
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh

Trích đoạng truyện lột xác

Lúc Mộc Lạp Lạp tỉnh lại thì đã biết thành trói đến buồng cô đã từng sống này.

Cả phòng bài trí đầm ấm và ngọt ngào, cô mập lên ở vị trí này, bây chừ lại bị bức dọn khỏi nơi đây.

“Mộc Lạp Lạp.” Mộc Lạp Lạp nhìn Mộc Diệp – em gái cộng cha khác người mẹ của mình – thế lên một phần văn kiện từ trên bàn, lộ ra một nụ cười có thâm ý khác. “Chị xem, đầy đủ căn nhà họ Mộc hồ hết là của mình, bao gồm buồng của chị.”

“Mộc Diệp, xem như mày lợi hại.” Mộc Lạp Lạp cắm chặt hàm răng, chưa hy vọng tỏ ra chút yếu núm nào. Tóc của cô ấy rối tung đậy hơn phân nửa khuôn bên, chỉ cần có cặp mắt to cũng như sáng ngời kia là sáng tạo quan sát chăm chú.

“Chị xem đi, hiện nay chị thành mẫu bộ dáng nhếch nhác gì? Thiên kim ngôi nhà họ Mộc của quá khứ?” Tướng mạo của Mộc Diệp cực kỳ thuần khiết, nhưng vẻ mặt thì âm u lạnh lẽo cũng như thâm hiểm.

Mộc Lạp Lạp châm bẩm trừng Mộc Diệp, trong miệng đã còn cậy mạnh: “Tao cho mày biết cần tránh mua đắc ý quá sớm, sớm muộn, sớm muộn gì tao cũng trở nên chiếm lại tất cả Mộc gia!”

“Đoạt lại? Chị tất cả bạn dạng lãnh này?” trên khuôn mặt của Mộc Diệp châm biếm rõ rệt. “Tôi gồm Văn Xương cùng Ngôn Viễn giúp bên tôi, tuy nhiên còn chị? Bên tôi cho chị biết, lúc này Phó Cảnh Phi tậu chị khắp nhân loại, chị lừa cổ phần của người tiêu dùng anh ta, chị nghĩ anh ta vẫn bỏ lỡ mang đến chị sao?”

Phó Cảnh Phi… Nghe thấy tên này, trong ánh mắt của Mộc Lạp Lạp hiện lên vẻ áy náy.

Vào lúc cô bị tổ ấm bỏ sót, cũng chỉ việc Phó Cảnh Phi còn nguyện đứng ở kề bên cô, cố dẫu vậy cô lại nhẫn tâm phụ Phó Cảnh Phi.

Giống hiện giờ, coi như là quả báo đi.

“Tôi đợi một lúc đang giao chị đến Phó Cảnh Phi, không bắt buộc bên tôi ra tay cũng có một số người giúp bên tôi giải quyết chị.” Mộc Diệp bít miệng cười cợt khinh thường. “Mộc Lạp Lạp, chị cũng cần tránh mua sống trên thế giới này!”

Mộc Lạp Lạp cười cợt nhạt ở trong lòng. Mộc Diệp thật chính xác là biết diễn, giả cỗ nhu nhược ở trước bên thành viên khác do đó, ngược lại ở đây, trước mặt cô lộ ra nguyên hình.

“Mộc Diệp, mày giết người mẹ tao, thật sự cho là người trong gia đình có thể nhơn nhơn ngoài vòng khí cụ sao?! Mày sớm muộn gì cũng sẽ gặp gỡ quả báo!”

Mộc Lạp Lạp cần dùng sức giãy dụa, vành mắt phiếm hồng, nhìn chòng chọc vào Mộc Diệp. “Cho dù tao chết, phần nhiều tin xấu mà lại mày đã từng chung cục vẫn có một số người tới phục thù thay tao!”

Mộc Diệp cũng như là nghe được chuyện mỉm cười gì đó, ngửa đầu mỉm cười to: “Ha ha, Mộc Lạp Lạp, chị quả nhiên quá ngây thơ rồi. Dễ thường chị không nhớ là chị bây chừ đã bị Mộc gia đuổi ra ngoài? Chị lúc này trong mắt bao gồm cả nhà bạn cũng chỉ là một người thân chị cường bạo ăn hiếp em gái của bản thân mình cơ mà thôi! Điều xấu mà lại chị đã từng, được quan tâm mình ở thành phố Long hầu như biết, chị nghĩ còn tồn tại ai sẽ mang đến báo oán cho chị?”

Thật ra Mộc Diệp nói không sai. Sau khi Mộc Lạp Lạp trong lúc vô tình biết được bộ mặt thật của bệnh nhân em gái này thì nghĩ số đông biện pháp báo thù ả, cầm cố tuy nhiên làm cho hết thảy những đổi thành chứng cứ phạm tội của cô ý, không ai có lòng tin cô.

Mộc Lạp Lạp chua xót trong lòng. Giờ đây còn tồn tại ai tín nhiệm cô đây? Anh ta thật sự bị cô lừa gạt các lần do vậy, mà còn anh ta là mẫu loại tính tình đổi mới thái, ai biết vẫn tin hay chưa tin cô, hoặc sẽ thủ tiêu xương cốt cô thành tro bụi?

Nghĩ Như vậy, Mộc Lạp Lạp chớp nhoáng cảm thấy không có gì mong muốn sống nữa.

cứng cáp chắn… Mộc Diệp do dự trong căn hộ này gồm thứ đấy. Cô đã sở hữu thuốc nổ ở nơi này, tính một ngày nào đó dùng để tự gần kề sau khi đã báo oán cho mẹ. Hiện nay đúng lúc, giống như đem ra cộng Mộc Diệp đồng quy vu tận.

ấp ủ sáng kiến mới cực cam đoan Vậy nên, Mộc Lạp Lạp lợi dụng khi Mộc Diệp chưa chú ý, nhấn chiếc nút bên trên đồng biển đeo tay.

Trong nháy mắt, tiếng nổ tất nhiên ngọn lửa nuốt trọn cả phòng.

Mộc Lạp Lạp nở nụ cười giải thoát: “Mộc Diệp, mày theo tao đi bị tiêu diệt đi!”

Đáng tiếc, cô quả nhiên là mạng đàn bà phụ, gia đình bạn chết chỉ có cô.

Mộc Diệp được cứu. Khi của nhà bốn bề lửa cháy, Văn Xương và Ngôn Viễn xông vào cứu Mộc Diệp ra, chưa ai quan tâm đến cô bị trói ở bên trên ghế.

Trong lòng Mộc Lạp Lạp dồi dào thê lương nghĩ, bị tiêu diệt thì bị tiêu diệt, mặc dù sống ở bên trên đời cũng chắc chắn cần thiết bao gồm kết quả gì tốt.

Khi linh hồn của cô ấy từ từ rời khỏi cơ thể, rập ràng giữa chưa trung thì ngạc nhiên không gì sánh được bắt gặp, tổ ấm cánh mày râu mà cô luôn gọi là kẻ thù nhưng mà đối đãi sẽ hất ra vệ sĩ của y ở bao phủ lôi kéo y, vọt thẳng vào trong đám cháy.

Kiểu tóc cẩn thận cẩn thận từ trước cho đến nay của Phó Cảnh Phi số đông rối loạn, đường nét sâu sắc bên trên khuân mặt của y lộ ra vẻ nhưng Mộc Lạp Lạp nhìn không hiểu.

Đôi nhỏ ngươi màu đen vằn vện tia máu, còn đâu sáng ngời tinh thần phấn chấn vốn buộc phải có, tuy thế cùng vì cô nhưng đổi thành đa phần tĩnh mịch.

Tại sao? Cô bị tiêu diệt, không hề Phó Cảnh Phi yêu cầu hết sức vui mới đúng, tại sao lại lộ ra vẻ mặt khổ cực như vậy?

Đáng tiếc Mộc Lạp Lạp đã không kịp suy tư. Linh hồn của cô tiêu tán trên không trung. Cảnh chung cuộc trong trí nhớ đó chính là bóng hình của Phó Cảnh Phi vọt vào đám cháy. Người nhà phái mạnh trầm ổn bình tĩnh kia, bóng lưng lại hốt hoảng cũng như vậy…

Lúc Mộc Lạp Lạp tỉnh lại, trên gia đình buồn bã giống như có bánh xe nghiền qua, xương cốt hình như mong muốn bong ra khỏi.

Cô cướp giật ngón tay, sau ấy bỗng dưng kinh động bắt gặp ko phải mình sẽ là một người trong gia đình chết đi rồi sao, đau mang đến thấu tim cũng như hiện giờ lại là chuyện gì đã xảy ra?

Ngay sau ấy cô sử dụng một phút để tiêu hoá sự thật mình còn sống.

Một đôi mắt thờ ơ không phù hợp tình các bạn bất chợt hiện lên, tiến vào não cô. Đôi mắt kia chỉ việc khi chống chọi với có cô bắt đầu giống như dịu dàng xuống, lúc ở phía bên ngoài đám cháy vẫn ẩn chứa đau buồn và vô cùng ai oán. Mẫu loại tuyệt vọng này còn khiến người ta run sợ hơn so sở hữu tử vong của cô.

Đúng thay, bị tiêu diệt, cô đáng lẽ sẽ chết.

Cô cả đời làm việc nhiều việc ác độc, nhất là phụ Phó Cảnh Phi, chung cuộc rơi vào kết cục chết đi, minh chứng trời xanh đang còn công bình.

nắm nhưng cô đang kỳ diệu sống lại. Là trời blue cũng chỉ ra rằng cô cả đời làm việc bất lương quá mức, ngay cả bốn giải pháp xuống âm ti cũng chưa gồm sao?

Cô cũng không có nhiều thời gian rơi vào trong hồi ức hoặc là nói hối cải đối sở hữu chuyện xưa. Một các giọng nói trầm thấp, khàn khàn vẫn vang lên ở bên tai cô, một giọng nói nhưng mà cô từng cho rằng người nhà không còn phương pháp nào nghe được nữa.

“Lạp Lạp, em đã tỉnh?” giọng nói trầm thấp dịu dàng như bồ nỉ non nói sở hữu cô, dường như gió nhẹ phất qua, rồi lại trong nháy mắt trở nên âm u lạnh lẽo, dồi dào ý uy hiếp: “Nếu cũng như em lại không ngoan ngoãn nạp năng lượng cơm, đừng hòng bên tôi để mang đến em ra ngoài nữa!”

Cô lập tức mở béo hai mắt. Phó Cảnh Phi! Quả nhiên là tiếng của Phó Cảnh Phi!

Cô chịu đựng cảm xúc nặng nề chịu của cơ thể, ngồi dậy, liền trông thấy tổ ấm cánh mày râu ngồi ở mặt giường, vẻ mặt lạnh cũng như băng, mà lại trong mắt lại ẩn chứa vẻ băn khoăn lo lắng.

>> đọc thêm thể loại truyện Ngôn tình ngược

bạn con trai mày kiếm, mắt sáng, ngũ quan chú ý cực kì xuất sắc. Hốc mắt sâu hơi dường như bé lai, mà lại khuôn mặt không biểu cảm nhìn lạnh lùng sắc bén. Lúc mắt lạnh lùng chăm chắm chú ý thẳng thành viên có lẽ là sư tử sở hữu theo vẻ khát máu quan sát chăm chăm con mồi cùng về chúng.

Đây là… Để ý đến vừa tới, cô trong ánh nhìn có sự kinh ngạc của Phó Cảnh Phi, quăng khắp cơ thể vào trong ủ ấp êm ấm của Phó Cảnh Phi.

“Em thật sự chỉ ra rằng never có thể bắt gặp anh nữa, Cảnh Phi! Xin lỗi, thật xin lỗi!” Cô bỡ ngỡ trợn phệ ánh mắt Phó Cảnh Phi, nghẹn ngào ăn năn nói, lời nói có chỗ chưa đầu không đuôi.

Cô vắt tuy vậy có thể thật sự sống lại… mà hơn nữa còn dường như gặp mặt Phó Cảnh Phi lần nữa, ko phải chính là Phó Cảnh Phi tàn tệ khát máu, chưa khoan nhượng trong sinh mạng kia của cô ấy, cơ mà chính là Phó Cảnh Phi tinh thần phấn chấn, lên mặt ăn hiếp chúng ta.

cùng bề mặt thờ ơ của Phó Cảnh Phi hiện lên vẻ nghi ngờ. Hai tay nửa nâng trên không có thể có vẻ như không biết làm cho sao, tỏ vẻ khôn xiết hoài nghi đối có Mộc Lạp Lạp ngẫu nhiên tới ủ ấp mến thương.

cho dù trong lòng căng tràn nghi ngờ, nhưng lại khi cảm giác được cô đang nghẹn ngào thì hai tay rốt cục chưa khống chế được buông xuống, bao phủ lấy cô vào lòng.

“Mộc Lạp Lạp…” bên trên khuôn bên hơi tái nhợt dẫu vậy mặt đường cong rõ ràng của Phó Cảnh Phi hiện đầy vẻ thâm trầm, lừng khừng mở miệng, giọng nói hơi khàn khàn.

trên khuôn bên thờ ơ của anh dồi dào sự khó hiểu, đáy mắt lại sở hữu một ít vẻ dịu dàng chưa đổi, nhưng chỉ thoáng qua rồi mất tích.

“Phó Cảnh Phi… Xin lỗi.” kế bên nói xin lỗi, cô chưa nghĩ ra còn biết cách gì để hình như diễn đạt áy náy của mình.

có thể sống lại, là chuyện cô nghĩ cũng chưa dám nghĩ tới, mà lại cô thật sự hình như tất cả cơ hội chỉ một này để có tác dụng lại từ đầu, đây quả thật là trời blue thương xót cô.

Mộc Lạp Lạp quan sát chăm chú vào ánh mắt sâu thẳm của Phó Cảnh Phi. Đôi mắt đẹp này đã từng có lần bởi lẽ cô mà bị bụi bặm bao phủ, cũng may hiện thời đang còn lấp lánh sáng ngời như Ngân Hà.

Cô nghĩ, chắc rằng kể cả những chứ chưa bị cô ép mang đến bối cảnh chẳng thể vãn hồi.

Mộc Lạp Lạp chú ý quanh tứ bên một mẫu, nhiệt huyết toàn thân cũng đã nguội đi một ít. Cô cho là có thể trở lại lúc new bắt đầu bi kịch, để mang đến cô còn kịp vãn hồi kể cả đau đớn.

mà lại giờ đây, tất cả xung quanh cô ngược lại nói đến cô biết, lúc này đang là chuyện sau khi cô và Phó Cảnh Phi đối chơi.

vày đề phòng cô chạy trốn, ngay cả trên cửa sổ cũng bị gắn song sắt. Phó Cảnh Phi bên cạnh việc kinh doanh ra, phần nhiều những chuyện hầu hết đặt ở bên trên vấn đề coi chừng cô.

“Mộc Lạp Lạp, em lại cũng muốn gì?” Thấy vẻ cô quan sát bao quanh, Phó Cảnh Phi tình cờ bên lạnh xuống, trong mắt đầy đề buồng quan sát cô.

Đúng rồi, cô thốt nhiên nhớ tới, hiện nay là ngày cô tuyệt thực uy hiếp Phó Cảnh Phi thả cô đi, còn khàn cả giọng tranh biện có anh, căng tràn thù hận chú ý anh, mà thậm chí còn nói trong cuộc đời cho đến nay thành viên gia đình ghét nhất đó chính là anh.

A, cô bất nhẫn dường nào.

“Phó Cảnh Phi, em đói.” Mộc Lạp Lạp nâng ánh mắt thẳng anh, mong mỏi anh có vẻ bắt gặp biến hóa của mình. Cô chẳng còn là Mộc Lạp Lạp cuồng loạn, rất đoan kia nữa.

Thật ra, đoạn rút cục trong cuộc sống kia, Mộc Lạp Lạp vẫn sớm bắt đầu hối hận mang phương pháp của bản thân mình. Phó Cảnh Phi là các bạn có một chịu đựng theo ở kề bên cô khi cô bị mọi người phỉ nhổ, ít nhất cô không nên khinh ghét anh vì thế, biết đâu hai gia đình bạn có thể lấy cách anh em chung sống với nhau, không bắt buộc giữ vững đối lập nhau.

tuy nhiên ánh mắt cẩn thận của Phó Cảnh Phi chỉ chú ý cô một ít, liền xoay bạn đi ra ko kể.

Mộc Lạp Lạp không khỏi thuyệt vọng, hớt tóc mắt xuống. Đời nào biểu tượng bất lương của cô ấy đang sâu tận xương tuỷ, thốt nhiên thay đổi đang không có bất cứ kĩ năng gì?

Khi cô đang rơi vào trong tự trách đối mang bản thân, cửa ngõ buồng bị bán ra, Phó Cảnh Phi lần nữa bưng mâm sãi đặt chân vào, đặt ăn uống ở mép giường.

Cô ngạc nhiên nhìn anh, dẫu vậy bị anh lập tức bóp lấy cằm: “Mộc Lạp Lạp, em bậc nhất tránh mua lưu ý đến ý định quỷ quái gì cố gắng ra khỏi chúng tôi nữa. Đời này, mặc dầu em chết cũng chỉ dường như là của Phó Cảnh Phi tôi!”

phương thuốc rắn rỏi bá đạo của anh ý như nhau, luôn luôn khiến mang đến Mộc Lạp Lạp cảm thấy bất mãn. Tuy thế cùng vì giờ đây đáy lòng hổ thẹn mà lại miễn chống nhịn xuống xung hễ ý muốn phản kháng.

“Được.” Mộc Lạp Lạp cười lấy lòng. “Phó Cảnh Phi, anh yên tâm, em xác xắn vẫn chưa trốn chạy nữa.”

bước ngoặt đột nhiên của Mộc Lạp Lạp quả nhiên khiến Phó Cảnh Phi chưa ước ao cả tin. Anh chỉ hừ lạnh một tiếng, quan sát chằm chặp cô ăn uống, không nói gì nữa.

nhưng lại Mộc Lạp Lạp cũng chưa cảm nhận ai oán. Dù sao trước đây, sau khi bạn và Phó Cảnh Phi hóa thành kẻ thù, mọi người đã từng chưa ít tin xấu, hiện giờ anh ta dường như có lòng tin người thân new là lạ.

Nếu cô sống lại, cầm còn có thêm cơ hội, cô sẽ chuyển đổi bao gồm cả.

Phó Cảnh Phi bưng lên chỉ đơn giản là chút ăn uống rau cải cũng như cháo bình thường, đoán chừng là sợ dạ dày cô sau khi tuyệt thực Chịu chưa nổi áp lực nặng nề buộc phải new cố ý dặn căn bếp có tác dụng.

Cô nhớ với máng hiện nay cô vẫn tuyệt thực bố ngày, chưa chịu ăn uống một miếng cơm nào, vì thế giờ quả thật vô cùng đói bụng, ngay cả thực phẩm Phó Cảnh Phi bưng lên cũng không đủ.

Sờ sờ cái bụng còn hơi xẹp, Mộc Lạp Lạp nắm vẻ bên vô tội quan sát Phó Cảnh Phi, nói có anh ta: “Phó Cảnh Phi… Em chứ chưa ăn no.”

Phó Cảnh Phi ngồi ngay ngắn ở mép giường, ngón tay trắng nõn, nhỏ nhiều năm gõ bên trên bàn rất có tiết tấu, nhíu mày nhìn cô, một lát new thờ ơ phun ra một câu: “Bác sĩ nói em tuyệt thức quá lâu, lượng ăn uống chỉ chắc là tăng từng chút một.”

“Ồ.” Xem ra cô chỉ hình như nhẫn nại bổ sung một chút bởi vì mọi người vẫn tự muốn bị tiêu diệt.

Phó Cảnh Phi thấy cỗ dáng này của cô ấy, góc nhìn sáng quắc quan sát châm bẩm cô một lúc lâu, new hỏi: “Thật sự khôn xiết đói?”

Mộc Lạp Lạp liền lập cập gật đầu, lòng đầy chờ mong nhìn anh: “Thật sự rất đói.”

“…” Phó Cảnh Phi lại nhìn cô, khoé miệng tình cờ chậm rì rì cong lên, lộ ra một nụ cười cợt thờ ơ mà lại quyến rũ bất cứ lúc nào. “Đói cũng bị tác động.”

Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!
>> tham khảo thêm Truyện ngôn tình tổng tài

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *