Khi tuổi còn trẻ, cô chần chừ nên sùng bái anh phải làm gì, bởi thế sàng lọc phản nghịch. Phản bội, giành được danh lợi, cùng với tất cả các khát vọng cơ mà cô ý muốn, vắt tuy thế nỗi đau chôn cất tận đáy lòng lại chưa bao giờ ngưng hẳn, cho tới tận khi chạm chán lại

Trình làng truyện có một nhiều loại yêu ai dám nói

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện duy nhất các loại yêu ai dám nói

“Theo tin tức của mỗi bên có liên quan, hai đợt trước khi vượt Ni Tát ở thành quỷ dữ, nghiên cứu vớt cục trẻ tuổi Đỗ Vi Ngôn của Viện có khoa học cộng đồng Trung Quốc(1) biệt tích cho đến bây giờ sẽ chưa rõ tung tích. Chính phủ nước nhà đã điều động trực thăng để tìm kiếm ở tầng trời thấp bên trên diện rộng, bám dính trên bề mặt đất, điều đụng hơn mười chiếc xe việt dã, phạm vi chọn lựa chặng 4000 kilomet vuông. Bao gồm lãnh thổ bình thường quanh bí quyết địa điểm xảy ra tai nạn chặng 30 km được lấy làm cho trọng tâm lựa chọn, tiến hành chia thành nhiều mảng để rà soát. Nhưng cho tới bây giờ, đang chưa sắm thấy bộ phận nhân lực biến mất ở bất kể đâu.”

truyện tranh tổng tài ngược

Khi tin tức này phát bên trên ti vi, trời đã nhập nhoạng, thời điểm ngôi nhà công ty lên đèn.

Trong viện nghiên cứu giúp đánh tiếng ngôn ngữ đô thị Thiên Doãn, tỉnh Lâm Tú còn có một số người chưa tan tầm. Cán bộ nhân viên buôn bán trẻ tuổi Tiểu Lương mừng đón hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác, ngẩn mình chú ý chuyên đề tin tức bên trên trang web, một lúc chậm sau, cô có tay tắt máy tính, lặng lẽ âm thầm nghĩ: Vi Ngôn, cậu cần trở về. Trước đây các khó khăn mang lại nuốm những vượt qua được, ở giai đoạn này còn có nhiều bài toán buộc phải làm cho bởi vậy, cậu… đã chẳng sao đâu.

Trong một khu cộng đồng dân cư phổ quát bình bình ở Minh Võ, thị xã phía nam thành phố Thiên Doãn, một nhỏ dại trai vừa new làm chấm dứt bài xích tập. Trước cái ti vi màu có một trong căn nhà, ông nội ngồi thẳng chúng ta xem cực kì chăm chú. Trong TV có mặt trên thị trường một bức hình, cực kỳ quen thuộc…Trong chốc lát Trương Hiểu Hiểu bao gồm chút sững sờ, kéo tay ông nói: “Ông ơi, đây không hề là… thầy giáo Tiểu Đỗ sao?”

Khi nhắc tới cái brand name này, chưa biết Trương Hiểu Hiểu nhớ đến điều gì, khuôn bên be bé cau lại, “Cô… chạm mặt chuyện chưa may ạ?”

Ông rứa đã chưa thông báo, vẻ mặt phức tạp kéo tay cháu trai, lừ đừ nói: “Không gồm gì đâu. Gia sư Tiểu Đỗ là thành viên tốt… Cô đấy vẫn không sao cả.”

Còn ở âu lục cách xa thiên sơn vạn thủy, bởi lệch múi giờ, đang là đêm khuya. Trần Vũ Phồn ngồi thật lâu trong sân nhà, vẫn chưa nhịn được Gọi điện thoại mang lại Giang chế độ Văn: “Xem tin tức chưa?” bên kia chưa nói gì, cộ lại giữ vững hỏi một câu: “Thật sự… chưa bao gồm tin tức gì sao?”

Giọng Giang nguyên lý Văn Dường như có chút mệt mỏi: “Anh ta đã đi được sang bên đó rồi, giống như sắm về hay chưa, bây chừ không ai biết được…”

bất cứ lúc nào là Trần Vũ Phồn chưa nói gì cả, chỉ “Vâng” một tiếng. Mặc dầu là giờ phút này, cô vẫn chưa gồm cảm tình với Đỗ Vi Ngôn. Dẫu vậy cô hiếu kì, gia đình bạn nam nhi dè chừng không gì không làm cho được kia, sau cuối có lẽ sắm Đỗ Vi Ngôn về không?

trên máy bay đi Ni Tát ở phía tây bắc Lâm Tú, anh chàng trẻ tuổi vươn tay bắt đầu bịt sáng của máy cất cánh. Tay áo sơ mi của anh xắn mang đến khuỷu tay, cổ áo nới lỏng, trong nháy mắt tia nắng chiếu vào, anh nhẹ nhàng khép mi, nhắm mắt lại, biểu cảm cùng bề mặt trầm tĩnh như nước. Đây là lần thứ bốn tiếp cục hàng chưa thông qua mặt chúng ta anh, cũng chính là lần thứ tứ anh call cô ta lại, thấp giọng hỏi giờ.

>> bài viết liên quan phân mục Truyện cưới trước yêu sau

Đứng trước người nhà đàn ông trẻ tuổi khôi ngô núm này, tiếp viên hàng không hơi đỏ mặt, nhưng không mất bình tâm, dịu dàng nói: “Còn 40 phút nữa, máy bay đang bay xuống.”

Anh gật đầu đồng ý nói lời bái tạ. 40 Phút… còn có thêm 40 phút, chặng giữa anh cũng như cô dường như gần bổ xung chút nữa, chí ít Có thể có tác dụng được điều gì đấy, chẳng phải vô vọng mong chờ bên cạnh ngàn dặm xa.

Thân máy cất cánh nhẹ nhàng rung lên, thuận lợi bay xuống. Anh đứng lên, môi mỏng nhếch thành một con đường mỏng manh trông tựa lưỡi đao.

“Hoan nghênh qúy khách lần sau cầm lại ngồi hàng chưa XX…” Tiếp cục hàng chưa ở cửa ngõ tiễn chuyển tươi mỉm cười ngọt ngào.

mà lại Ngoài ra anh không nghe thấy, hiện nay, kiên cố chẳng có gì có lẽ chú ý sự lưu ý của anh… Anh Cách nôn nả, bóng dáng cao nhỏ bé cực kỳ nhanh bặt tăm trong trận đêm.

Ni Tát, thành ác quỷ ở địa điểm tây bắc bát ngát tràn ngập đủ loại tiếng động cơ gầm rú.

Từ khi Đỗ Vi Ngôn mất tăm cho đến nay đang hai ngày rồi.

dựa trên các giải trình, trước ngày bước đầu vượt qua Ni Tát tổ khảo gần kề ngôn ngữ của Viện hợp lý mạng xã hội Trung Quốc cũng dự tính là sau tứ ngày sẽ tới một bề mặt khác của thành quỷ dữ. Mục tiêu khoa khảo lần này, là khảo liền kề ngôn ngữ của một tộc mình Tây Bắc bấy lâu sẽ ẩn cư ở giáp với đại mạc. Nhưng lại ngay ngày thứ hai khi vừa new tiến vào Ni Tát, trong một lần dừng xe nghỉ ngơi chỉnh đốn đội ngũ, chị em mình duy nhất trong tổ là Đỗ Vi Ngôn đi chụp hình một phạm vi hoạt động có địa mạo rãnh máng (2), không may lạc mất đội ngũ. Đồng nghiệp đang ưng thuận là cô không với theo bất kì thức ăn nước uống nào. Tính năng này Có nghĩa là, trong bối cảnh sinh tồn khắc nghiệt ở sa mạc, chu trình sống còn đã không vượt qúa tía ngày.

công tác lựa tìm vẫn tiến hành suốt một ngày. Trên tivi chiếu cho cảnh máy thăm dò kim nhiều loại trong tay cán bộ nhân viên chọn lựa vang lên, đào nhiều lớp đất lên, chung cục phát hiện hóa ra chỉ là một dòng lon loại bỏ đi vẫn chậm. Khi được phóng cục vấn đáp, chuyên gia vô cùng lo lắng nói: “Những mỏm đá phệ trong thành ngũ quỷ có thiết kế cũng như Điểm sáng đất rất xốp, trải qua thời gian lâu năm gió thổi ánh nắng chiếu, dường như sập xuống bất cứ lúc nào. Tôi băn khoăn lo lắng chúng ta bặt tăm bởi lẽ sức cộng lực kiệt cơ mà tránh ở chỗ râm mát phía bên dưới rất nhiều mỏm đá này nghỉ ngơi. Nếu cũng như bị mỏm đá sụp đổ vùi bao phủ, thổ tầng có chức năng sâu mang lại 2-3 thước. Nếu đúng là như núm, đối có làm việc lựa chọn cứu vãn trợ của tôi, muốn cũng rất mong muốn manh…”

cán bộ nhân viên lựa chọn phần lớn đã từng xem tấm hình của Đỗ Vi Ngôn. Sẽ là bức ảnh vây cánh chụp kể cả chiến sĩ ban sơ tiến vào Ni Tát ở thành ma quỷ. Cô đứng ở hàng trước, mỉm cười hướng về bên ống kính, cố gắng đồng tiền thật sâu lộ ra trên bộ mặt, quả là một cô gái trẻ tuổi cute. Bao gồm dáng vẻ này là duyên do khiến cho gia đình xây dựng thương hiệu ở giai đoạn này càng nghĩ càng cảm giác thương tiếc.

Một lượt tìm kiếm cứu hộ cứu nạn trong khoảng ngày nay đặc trưng – thời gian sống còn cực hiếm nhất sắp tới qua đi, nếu sẽ cần thiết sắm được, ý muốn sống sót của cô ý vẫn cực kì thấp.

chiến sĩ đội cứu giúp viện bước đầu đăng ký kết cử xe đi tìm kiếm cứu hộ cứu nạn lượt này. Chỗ không xa, duy nhất dòng việt dã xe nâng nắp capô, chạy về hướng đông bắc.

“Hướng đông bắc, dẫn đội là ai?”

“Ở đây nhé, đánh số mười tư.” có người trung niên nâng tay, “Lập tức nguồn gốc.”

mọi người nọ nghi hoặc nâng ngẩng đầu: “Ơ? Chiếc xe kia vày ai điều khiển?”

Đoàn người nhà ngơ ngác chú ý nhau. Cho tới khi có người nói: “Ấy, nhà bạn của Đỗ Vi Ngôn vừa rồi chạy theo đâu?”

có người nhớ lại ấy chính là chàng trai tuổi còn trẻ, từ bên nam tỉnh Lâm Tú vội vàng đuổi theo, nhảy xuống xe việt là cân xem bản đồ trong lều trại lãnh đạo cứu vãn viện luôn, sắc mặt ảm đạm dường như mưa gió sắp đến.

“Anh ta… đã chưa tự người trong gia đình lái xe đi tậu chứ?” có một số người lắp bắp nói, “Người dẫn anh ta cho đâu? Mọi người đâu?”

Trong thành ma quỷ đầy rất nhiều mỏm đá mập hình thù kỳ quái, màu nâu quà, bị ánh nắng mặt trời lúc hoàng hôn quét qua, lại với một một số loại rỉ sắt màu đỏ. Đỗ Vi Ngôn thấu hiểu giờ đây cô thiết yếu nằm ở bên dưới mọi mỏm đá râm mát. Số đông tầng trầm tích không thành đá lẳng lặng đứng sừng sững này quan sát như vô hại, nhưng lại một khi sụp đổ, chắc rằng chỉ cần có trong nháy mắt.

Cô cảm giác môi gia đình bạn đang rạn nứt, duy nhất giọt máu ứa ra, trong nháy mắt đã biết thành ánh nắng mặt trời cao nơi sa mạc làm cho bốc hơi, chỉ kết thành lớp hết sức mỏng bên trên môi, còn chỉ ra phần đa vẩy máu tanh.

không lẽ thật sự cần phải bỏ mạng ở vị trí này sao? Cô ốm nghĩ, khóe môi khe khẽ động, môi lại tiếp tục rách ra âu sầu. Cô chậm rãi ngồi xuống, cat sỏi dưới thân mình ấm phỏng đáng sợ, cách một lớp vật liệu may mặc, da thịt chính mình Dường như bị nướng chín cả… Cô ko phải hoài nghi rằng thật sự đang có một số người bị phơi nắng thành thịt bị khô ở vị trí đây.

nhưng lúc này, sót lại một cọng rơm lót bên trên lưng lạc đà.

không, chẳng phải là rơm. Là một con rắn thôi.

chế tác hóa bao giờ cũng thần kỳ cũng như nỗ lực, tại đây, trong cục diện tàn khốc này, cũng đều có loài đụng vật sinh mệnh ngoan cường sống sót, bất thình lình cũng có thể hướng về bên người thân quấy nhiễu nhe răng nanh ra .
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!
>> xem thêm phân mục Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *