Bài Hát: Mùa Thu Trên Bạch Mã Sơn 10
Trình Bày: Minh Cảnh , Phượng Liên, Mỹ Châu

Trác đại sư ca !
Không biết tại sao tiểu muội bỗng nghe buồn rưng rức
Khi biết mình phải xa lìa, nhưng tình thương nơi cố hương
Từ bây giờ đến sau này
Quê hương cách trở bóng chim bay
Xót xa tâm sự chung hoài hương thêm nhớ thương
Mùa thu này lá rụng nhiều
Đường xa hun hút bóng câu
Xót xa ly biệt mỏi mòn trông theo bóng trăng.

Loan cô nương ! Xin hãy thương hại giùm một cánh chim phiêu bạt
tôi sẽ mang mãi ân tình thâm trọng này trong suốt đoạn đường đời
Hồ Vũ ân ca – đây thanh bảo kiếm có khắc tên Vương Hồ Vũ
xin ân cần trao lại cho cố chủ của thanh gươm.

Loan cô nương ! Đối với cô nương tôi tuy là một kẻ thi ân
nhưng thật ra khi bước chân đi tôi lại là người mang nặng nợ.

Mục đích tôi đến Phùng gia trang bán thanh bảo kiếm ngoài việc kiếm
tiền chuộc áo và trước giờ giã biệt
tôi mong được gặp một người con gái tuy sơ ngộ
mà niềm luyến lưu lại thâm sâu hơn biển rộng sông… đầy.

Lại trang trọng nhận thêm ân tình thâm trọng trong vòng tay héo lạnh khô gầy
Dù sau này trên bước đường bôn ba xuôi ngược
bụng đói, lưỡi khô cũng thề không để mất áo rời gươm.
Tấm thân cô lữ mang sương Giang Bắc gió Giang Nam mà hồn cứ
vọng tưởng một phương Liễu Châu kỷ niệm.

Ôi … ai biết được sợi tóc mềm như tơ nhuyễn mà trói chặt
nhớ thương cho đến trọn cuộc đời.

Hồ Vũ ân ca, trong đời há dễ tìm thấy được phút giây tao ngộ
còn biết làm sao đành cắn răng nuốt lệ để chia xa.

Loan cô nương ! Từ lâu nay tôi đã sống cuộc đời rày gió Trường An
mai sương Cam Túc, tôi thường tự hào từng trải
và không ngờ lại vướng với sông nước Liễu Châu
Ngày ăn Lữ Quán Thiên Xương, tôi ngủ dạ cầu Ngọc Lễ
Những chốn đã đi qua rời xa không tiếc nhớ
sao giờ định đi xa mà cứ nghe nặng trĩu bước chân sầu.
Một trái tim tưởng đâu đã chai sạn phong trần
dở lớp vỏ mới rõ thật vô cùng mềm yếu
Nhưng đã lỡ rồi còn gì đâu bận bịu
Mai mốt rồi đây ai xuất giá theo chồng.

Giờ này nơi Bạch Mã Sơn đang rộn ràng hôn lễ
Nàng đang gục đầu trong vòng tay âu yếm của Phùng Quân,
Cho nhau nụ cười, cho nhau từng hơi thở
Còn ta, ta sẽ bơ vơ trọn đời trọn kiếp
Vậy xin âm thầm trả áo ai trao như thầm trả lại
lời thề nguyện hỡi Loan ……nương ơi.
Trả áo em là trả luôn tình đầu tiên
Đường đôi ngã ly tan
Tình mộng vấn vương mang.
Đang xúc động âm thầm
Rồi em đi lấy chồng
Ta ngậm ngùi trông theo áo bay
Xác pháo rơi đỏ trên đường đi
Rời kiệu hồng em theo tiếng ai
đang cất vương xót xa niềm riêng.

Khốn nạn…
Kìa ! Trác đại sư ca.
Vương Hồ Vũ – tên tuổi nhà ngươi lẫy lừng trong thiên hạ
nhưng ta không ngờ nhà ngươi chỉ là một tên đốn mạt đê hèn.
Trác đại sư ca định làm gì
Ta sẽ giết kẻ định phá dỡ cuộc hôn nhân và giẫm bừa lên hôn lễ

Vậy thì Trác đại sư ca cứ xuống gươm
để kết thúc cho xong cuộc đời tiểu muội
vì kẻ định phá dỡ chính thật là Phùng Cẩm Loan một cô gái hư… hèn.
Không, Loan sư muội…
Đó là một giải quyết vuông tròn.
Cho Trác đại sư ca không còn hờn tủi
Vương Hồ Vũ được thầm lặng ra đi.
Và cho tiểu muội được dễ dàng
Chọn lựa trước một con đường rẽ lối chia đôi
Trước một tâm tư giông tố tơi bời
khi mùa xuân đã nằm trong giấc ngủ.

Phùng cô nương, lỗi lầm này đều do tôi tất cả thì kẻ đáng được chết là tôi chứ không phải cô nương.
Không, Hồ Vũ ân ca – hãy đi đi
và xin hãy mang theo những gì trong mộng mị…

Loan cô nương ơi ! mộng của tôi bình thường như một dòng sông chảy xuôi về biển cả
và không bao giờ muốn mang theo những kỷ niệm ở bên đường.
Cuộc đời tôi đã thảm thương và buồn bã từ lâu rồi.
Nếu cần phải nhận thêm một vài bất hạnh tôi không hề trốn chạy hôm nay.
Tôi đến đây như một kẻ ăn mày đang đói khát
xin từng bát cơm
Từng mảnh áo thì không thể xứng đáng xen vào
câu chuyện của hai người trong cuộc sắp thành hôn.

source: https://thefirstworldwar.net/

Xem thêm các bài viết về Làm Đẹp: https://thefirstworldwar.net/category/lam-dep/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *