Dịch Giả: Đào Mộng Nam
Giọng đọc: Anya
Hồi Bốn
GÀ TRỐNG GÁY VỐN VÌ TU KHẨU ĐỨC
LỪA NGỰA CHỞ NẶNG BỞI TRẢ NGHIỆP TRẦN
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 19 tháng 2 năm Tân Dậu (1981)
Thơ
Nhân kì lục súc vượng thành quần
Tư ủy tam san dụng lực cần
Phụ mẫu thâm tình đa đạm vọng
Sinh tài động vật giá cân cân.
Lung kê hữu thực thăng oa cận
Giã hạc vô lương thiên địa khoan
Phạ tử tham sinh nguyên nhất lí
Thành nhân thụ nghĩa nghiệp chướng hoàn.
Dịch
Nhân khi lục súc hợp thành đàn
Ba bữa cho ăn làm việc chăm
Cha mẹ tình thâm thường nhạt nhẽo
Kiếm lời động vật lợi muôn phần.
Gà nhà thực phẩm kề môi miệng
Hạc nội không lương rộng đất trời
Sợ chết tham sinh cùng một lẽ
Tu nhân tích đức nghiệp xa rời.
Tế Phật: Người đời nuôi súc vật đều mong nó sinh sôi
nẩy nở thành đàn thành lũ, cho nên đã hết lòng hết sức
chăm sóc chúng, một là để giúp đỡ công việc canh tác,
hai là có thể bán lấy tiền. Cho nên sự hiếu thảo đối với
cha mẹ nhiều khi còn thua kém, ngày ba bữa chăm lo
đầy đủ, khi đau ốm liền được chạy chữa thuốc thang,
nơi ăn chốn ở đều được sửa soạn sạch sẽ hợp vệ sinh.
Khi cha mẹ đau ốm con cái liệu có lo lắng bằng không?
Người đời nuôi gà, vịt, heo, bò đều mỗi ngày ba lần
đúng giờ đúng giấc cho chúng ăn uống no nê, lỡ chúng
bệnh hoạn, lập tức mời ngay thú y đến chữa trị, chốn ở
được dọn dẹp sạch sẽ, cùng rắc thuốc sát trùng, tất cả
được phục vụ chu đáo. Còn đối với cha mẹ nếu như
không làm được như vậy hẳn là phạm tội bất hiếu. Do
đó những ai trót đã lầm lỗi, phải mau mau phản tỉnh
sửa đổi tánh tình.
Con người đều ham sống sợ chết, bị muỗi đốt cũng
không chịu nổi, phải đập chết nó bằng được mới thôi.
Bị chê bai lòng đau như dao cắt, đùng đùng nổi giận,
nhìn nhân loại đều thấy mọi người rất quý trọng sự
sống của mình, đó là lẽ đương nhiên. Kinh Hiếu có nói:
“Thân thể tóc da, nhân từ cha mẹ, không được gây
thương tổn, đó là đầu mối của đạo hiếu vậy”. Song
ngược lại nếu vì quốc gia tận trung, vì dân tộc tận hiếu,
hi sinh tính mạng, thì đó là đại trung đại hiếu, hi sinhái ta bé nhỏ, hoàn thành cái ta to lớn. Một người xả
thân có thể cứu hàng vạn sinh linh, cái chết này tuy chết
mà không chết, nên gọi là “tái sinh” và linh hồn lên cõi
trời, tiêu dao miền cực lạc, ngàn năm dân chúng hương
hoa dâng cúng. Loài vật nhỏ bé, bị người giết làm thịt
cũng là nghĩa cử hi sinh, cho nên người đời phải luôn
luôn tỏ lòng biết ơn, chớ có lo ăn cho đầy bao tử rồi
quên mọi sự. Dương sinh chuẩn bị lên đài sen.

source: https://thefirstworldwar.net/

Xem thêm các bài viết về Sức Khỏe: https://thefirstworldwar.net/category/suc-khoe/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *