nguyên lý phán quyết, trở thành hai các bạn cô đơn, chẳng còn quan hệ gì cùng nhau nữa. Cô không còn là cung phi của anh ấy, anh cũng chẳng phải chúng ta đàn ông của cô ý nữa.

Ra mắt truyện Lần cầu hôn thứ hai

Tác giả: Quý Khả Sắc
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Lần cầu hôn thứ hai

Nhớ lại ái tình đầu ngông cuồng thời trẻ, thường vẫn hóa thành hoài niệm cả đời người nhà tiếc nuối.

chính là quãng thời gian ngọt ngào cũng là khổ cực nhất, trong trí nhớ cô đang chưa quên được đa số hình ảnh đó, nằm ở địa điểm sâu nhất trong trái tim chưa bao giờ xóa được ẩn vết.

chỉ tồn tại một mẫu kết.

Một loại kết “Không hoàn thành không nhận, chưa hoàn thành nhớ lại”, mãi mãi, chắc hẳn rằng cả một đời đó là như cố.

Trong lòng cô, duy nhất cái kết vì vậy.

mà anh, cũng thế chôn dấu bọn chúng thật sâu.

mang lại một ngày, ấy chính là ngày mùa xuân tươi đẹp nhất cũng chính là ưu thương nhất, hình như hầu hết phiên bản nhạc của Mozart, vừa làm đẹp mùa xuân cũng vừa reo rắc nỗi sầu, họ gặp mặt lại .

Tại một khách sạn gần hải dương, địa điểm tiếng sóng mãnh liệt đầy trời. . . . .

Uông Ngữ Đạt dừng hành động, kinh ngạc chú ý chú tâm vào nền game máy tính.

Sau đấy thì sao?

tình yêu đầu, tiếc nuối, đau lòng, mê say.

Cô chú ý đến mắt, lưu ý đến miên man trong đầu, núm bắt lấy từ ngữ đang tuôn ra, cạnh bàn, tiếng đồng biển tích tắc thúc giục thời gian vẫn qua đi, nhưng mà cô sẽ không bắt kịp chiếc cảm nghĩ lan tràn—

“Ôi!Mình vẫn không viết được!” Cô ai thán nhận lose.

Cô gục xuống bàn, thay đôi bàn tay trắng như tuyết cùng bất đắc dĩ đập bàn, giận thời gian trôi đi quá Cấp Tốc, càng giận bản thân hao mức giá trọng tâm bốn nhưng đang viết cảm thấy không được đến xong xuôi chiếc văn án.

quá trình này là do đứa bạn tốt Thái Duệ An Trình làng mang đến, viết một quyển sổ tay quảng cáo cho một khách sạn bậc nhất năm sao, không những thù lao hậu đãi, còn mang đến cô một không gian biến đổi mập, nhưng lại từ bề ngoài trang bìa mang đến nội dung, toàn bộ một thành viên cô cần ủ ấp hết.

Kỳ hạn cuối nộp giấy phép là ngay tuần sau, nước gần ngập cho chân, mà lại cô lại vẫn chưa viết được đoạn bắt đầu chính yếu, luôn cảm nhận thiếu một đồ vật gi đấy, lại thừa ra một đồ vật gi ấy. . . . . .

“Rốt cuộc là cái gì !” Cô ảo não tự hỏi, tứ bên lặng im chưa một âm thanh, chỉ nổi tiếng kim đồng hồ tích tắc ranh mãnh như đang cười nhạo cô.

Uông Ngữ Đạt phiền chán gắng lấy đồng hồ, vốn định đem chiếc thứ ồn ã này vứt qua một bên, tuy vậy thoáng chú ý qua mặt đồng đại dương, cô chưa khỏi hoảng sợ.

“Trời đất! Chưa kịp mất!”

Cô hối hả bật lên khỏi bàn, tắt máy tính, vọt vào nhà tắm cọ bên chải đầu, dùng chút đồ trang sức trang nhã, vuốt mái tóc đen như mực thanh lịch thanh tao, chừa chút ít bên trước, như hàng bướm bay là là.

Tiếp đấy cô trở về phòng, mở phủ ăn mặc quần áo, sàng lọc trong đống lễ phục ít ỏi, tuy rằng hiệ tượng bình thường, tuy thế phối hợp có áo choàng màu tím, nhất thời hình như văn minh văn minh xuất chúng, tựa cũng như vẽ rồng điểm mắt.

cho là đang kết thúc, cô Bước nhẹ, âm thầm lặng lẽ đẩy cửa phòng bà mẹ. Người mẹ vẫn còn đang ngủ, hương vị ngọt ngào, khóe miệng khẽ mở, tràn ra một giọt nước miếng.

Cô lẳng lặng cười cợt, lấy giấy lau khóe miệng cho bà bầu, lại nhón chân nhón tay rời khỏi phòng.

Chuông cửa ngõ rung lên leng keng.

Cô rùng người thân, nôn nóng nạm lấy dòng túi blue, tiến đến cửa ngõ, chúng ta đang đứng xung quanh cửa ngõ là một người nàng sở hữu khuôn bên hiền lành.

” Dì Di tới vừa kịp, con bao gồm vấn đề nên ra xung quanh.”

>> đọc thêm phân mục Truyện ngôn tình sủng

“Dì biết, bé mau đi đi.”

” Phiền dì trông người mẹ. . . . . .”

“Cứ giao mang lại dì, nhỏ không hề lo lắng.” Trung Bảo Di xoa tay cô, cười cợt hòa ái.

“Dạ, nhỏ đi.”

Uông Ngữ Đạt đi qua dãy lan can của nhà trọ âm u, đẩy cửa nhà béo sơn loang lổ, phía bên ngoài vẫn mưa phùn, cô ngửa đầu quan sát trời, nhất thời đắn đo.

Vốn là ý muốn đáp xe buýt nơi công cộng đi , tuy vậy thành viên gia đình ăn diện cao cấp cũng như cố kỉnh, thời tiết cũng chất lượng không đảm bảo, xem ra chỉ có lẽ hi sinh chút tiền kêu taxi .

đã lo lắng, một đoạn nhạc nhẹ nhàng vang lên, cô tìm di động cầm tay trong túi xách nghe máy.

“Ngữ Đạt, là gia đình, Duệ Yên đây.”

“Mình biết, có chuyện gì?”

“Tối nay cậu đi dự tiệc sinh nhật thiên kim của Lưu Đổng cần không?”

“Đúng, sao thế?”

“Bên đấy chưa bao gồm xe, cậu đợi ta có, gia đình xong câu hỏi chớp nhoáng qua, mình chở cậu.”

“Không đề nghị.” Uông Ngữ Đạt ngại phiền tổ ấm tốt.”Mình tính đi taxi .”

“Đi taxi? Đồ keo kiệt nhà cậu Chịu đựng đổ tiền rồi?” Thái Duệ Yên trêu ngươi.

“Bằng chần chừ làm sao bây giờ?” Uông Ngữ Đạt tự chế nhạo.”Tóm lại cậu cứ công tác của cậu là được rồi, không nên lo ngại cho bản thân.”

“Vậy được rồi, cậu cảnh giác một ít.”

“Ừ.”

Uông Ngữ Đạt gác điện thoại, chứa di động cầm tay, liếc sắc trời ảm đạm, hạ quyết vai trung phong, bất chấp màn mưa tiến bước ra.

Lối vào căn nhà trọ này nhỏ nhắn, xe cơ bản không vào được, cô chỉ chắc là đến đường lớn nghĩ cách kêu xe.

Đôi giày cao gót mảnh khảnh giẫm lên từng vũng lõm ngập nước, phun lên mấy lớp bọt nước, cô nhón chân, thốt nhiên cảm giác chúng ta giống đã khiêu vũ.

Khiêu vũ vào một buổi mưa lúc hoàng hôn, khiêu vũ một người.

chưa gồm một người bất kỳ là nhà bạn nhảy…

“Để chúng tôi làm cho tổ ấm bật của cô!” nam giới giới trẻ nên, do đậy dấu sự khốn quẫn trí, anh cố ý bày ra thần thái bàng quan.

Sự hờ hững giả sản xuất vì thế, rơi vào đáy mắt teen girls, lại biến thành một loại ngạo mạn cực đáng giận .

“Ta sao bên tôi yêu cầu mong anh làm cho chúng ta nhảy?” Cô bực tức phản bác, đối mang kiểu ruồi bọ chưa mời mà lại tự cho này thấy thật chán nản.

“Không có một số người mời cô khiêu vũ sao?” Anh cố tình vạch trần cô.

Cô oán hận trừng anh. Là chưa có một số người mời cô khiêu vũ, thì đang sao? Cô chưa đề xuất anh tự cho là đúng!

Uông Ngữ Đạt cô ở trường học, là một hoa hậu giảng đường ong bướm tranh nhau truy đuổi, nam sinh theo đuổi cô, có vẻ xếp vòng quanh sân thể dục tầm vài vòng.

Chỉ vày cô nhất thời trúng quỷ kế của bạn học, bắt đầu bị xe hơi đi ngang qua bắn cho một thân nước bẩn, chật vật không chống chịu nổi, lại cần thiết chưa tới vũ hội lễ kỷ niệm ngày xuất bản trường, vày chưa mong muốn người ta dèm pha!

Cô lúc đó vẫn ước ao quăng quật về căn nhà, tuy thế vài bởi vì phái nữ sinh lại bất lương ý an bài xích một hồi cá cược trước đó, ai có thể được các nam sinh mời nhất, cô không ý muốn không chiến sẽ thua thảm, bèn quyết định ở lại trường.

mà lại điều này lại làm cho ngày dần gồm nhiều người quan sát cô một giải pháp kỳ dị, cô mới trôi dạt gia đình bạn nghĩ sai rồi. Cho dù cô có một dung mạo thanh tú và dáng người nhà cực đẹp, dẫu vậy bộ lễ phục đã bị dơ hơn nửa, cũng bị quần chúng cười chê.
>> tham khảo thêm top Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *