Kiếp trước cô như hình sở hữu bóng, bảo đảm anh hầu như lúc hầu như vị trí, cô mà thậm chí hi sinh bản thân đỡ đạn mang đến anh, chỉ vì chưng, cô yêu anh.Kiếp này cô chỉ đơn giản là một người vợ nhân nhu nhược, cô tự dặn lòng rằng cảm thấy không được làm tổn thương bạn dạng thân gia đình vì chưng anh nữa

Trình làng truyện Hai kiếp mọi là anh

Tác giả: Tiểu Kết Ngủ Ngày
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh, sắc sủng

Trích đoạn truyện Hai kiếp phần đông là anh

“Pằng”

Cô cảm giác ngực gia đình thật đau, thuộc cấp cô cử động không nổi nữa, cô mất dần ý thức, đôi mắt mờ đi.

Thật lâu lúc sau cảm giác đau đớn đấy qua đi, cô mở góc nhìn bao phủ, trước mắt cô là màng mờ trắng ảo, bao gồm bóng dáng nhỏ bé từ từ Cách gần lại cô.

“Khuynh Đề, đi thôi.” tiếng nói thật trong trẻo vang lên.

“Đi… Đi đâu? Cô là ai?” Khuynh Đề sợ hãi, đây là đâu sao chỉ thấy một màu trắng toát, lạnh lẽo ráng này…

“Đi thôi, vị trí cùng về cô, nơi không có đau thương, chỗ không bao gồm chết chóc. Địa điểm cô chưa cần các ngày nên nghe lời chỉ thị, không phải sống cũng như một nhỏ rối chém giết. Và là địa điểm chưa bao gồm Lãnh vắt Thiên, đi thôi.” bóng hình bé dại đó chạy lại nắm tay cô cười vang.

Bóng mờ trắng dần chỉ ra, chính là người vợ tầm 13-14 tuổi, cặp mắt tinh anh, đôi môi mọng cười cợt lên thật đẹp, đôi má ửng hồng, mái tóc thai ngang vai, chị em mặc cỗ váy trắng nhiều năm cho chân, thật trong cũng như thiên sứ.

Cô thẩn thờ bố giây, khi nhớ lại người vợ nhắc mang lại cha từ “Lãnh cầm Thiên” tim cô nhói lên “Không được, cậu chủ cần bên tôi bảo đảm, tôi cần thiết loại bỏ được. Buông chúng tôi ra!” cô hét lên, kéo tay đàn bà khỏi tay cô.

“Tại sao? Nếu như không tất cả cô bảo vệ mang đến anh ta, thì cũng sẽ có người nhà khác bảo vệ, anh ta thiếu gì hình họa vệ. Cô tất cả yêu anh ta quá hóa ngốc không hả? Theo anh ta chậm núm, hắn tất cả bao giờ chú ý cô một lần không, có đon đả cô dù chỉ một lần chưa? Tại sao cô đã cố định ý muốn theo anh ta, hừ.” nữ giới nổi giận nhìn cô, và đúng là mọi người, yêu quá hóa ngốc nghếch a.

Xem thêm list Truyện đam mỹ có thịt

“Tô.. I.. Chúng tôi chưa gồm yêu anh ta.” Cô bị tiêu diệt trói cũng không hy vọng cho những người khác biết chúng ta yêu anh, chính là tình yêu cô giấu tận sâu trong con tim cô, cô không muốn ai biết cả.

cô gái chú ý cô khuôn mặt đang ửng đỏ như cà chua “Ây da, cô và đúng là ngốc, ai quan sát cô thì cũng biết cô yêu anh ta. Cả anh ta cũng biết, tuy thế chỉ là chưa nói thôi…” hừ, chú ý cô khi nhắc cho anh ta đôi mắt tràn ngập mối tình nồng đậm, lừa gia đình à.

chị em bất chợt đâm chiêu, tay phòng cằm. Khuynh Đề chột dạ quan sát cô gái, nuốt nước bọt bong bóng lãng tránh qua chuyện khác “Nè, mà lại đàn bà là ai? Đây là đâu, sao chỉ tồn tại một màu trắng vậy?”.

“Nè… Nè…” Một hồi chậm nữ chưa hướng dẫn, Khuynh Đề sốt ruột.

Mắt phụ nữ lóe sáng, ngẩn đầu lên quan sát Khuynh Đế chưa trả lời bài toán, cười cười “Cô ước ao sống lại một lần nữa không?”.

Khuynh Đề kinh sợ “Sốn.. G.. Chị em nói bên tôi sống một lần nữa là sao? Tôi chết rồi sao?”

“Ừm, cô chết cách đó mười phút rồi, cô quên cô đỡ đạn mang lại anh ta (Lãnh cầm cố Thiên) mà lại chết sao?”

“A…” cô mọi nhớ lại. Buổi sớm cô và Lãnh vậy Thiên cộng bổ xung hai hình họa vệ chính là ẩn Long cũng như dấu Diệc, từ công sở tổng người đứng đầu bước tới cầu thang máy chuyên sử dụng tổng chủ tịch để xuống tầng hầm giữ xe. Vừa Cách xuống tầng hầm liền bị một đám gia đình che mặt bao vây bao quanh, cô nhớ chưa lầm thì gần phần đông hai mươi tên, tên ráng dao, tên núm gậy, có tên vắt cả thanh sắt lâu năm, mà lại chỉ việc cô và bổ sung hai hình họa vệ nữa bảo an Lãnh cố gắng Thiên. Mặc dầu cô có khoảng gần năm năm học võ, tay chưa đánh trả thì cũng chưa cản lại nổi quá rất nhiều người bít bên này, cô kiệt sức. Lúc cô gần như té khuya, Lãnh cố Thiên đặt chân tới giải vây mang lại cô, anh đánh trả thì trong góc xe một tổ ấm đậy mặt bước đi, bên trên tay nắm súng hét lên “Lãnh cố kỉnh Thiên, mày chết đi!”, cô xem nhẹ thân thể người sẽ đau khổ, chạy mang đến ấp ủ anh.

Coi thêm list truyện ngôn tình quân nhân

“Pằng” một tiếng, cô cảm nghĩ ngực chúng ta thật đau thật khó thở, cô ráng mở mắt ra chú ý anh, chỉ thấy anh hốt hoảng kêu tên cô, anh ôm ấp cô vào lòng. Vừa lúc ấy cầu thang máy gợi mở, cô chỉ nghe thấy cụm tiếng súng nổ rồi đôi tai ù đi, mắt chú ý đến lại. Lúc cô mở mắt là bước này, à thì ra cô tắt thở rồi.

“À, tắt thở rồi.” cô mỉm cười, có gì đó thật mất mát.

“Nè cô, mong sống lại không?” thanh nữ bị Khuynh Đề chẳng chú ý, bực bõ ra mắt.

Cô chưa nghĩ ngợi lý giải “ Không!”.

“Tại sao? Không hề ai cũng tham sống sợ bị tiêu diệt sao, cô thật kỳ lạ.”

“Sống nhưng chưa tiềm ẩn, chưa nhằm sống. Sống không có thành viên gia đình lân cận, sống như một cô nhi, sống thật trơ tráo tôi sống làm gì?” Cô mỉm cười chua chát, nghĩ cho đa số năm tháng đã được qua cô thà không sống nữa, làm cho một oan hồn lẩn quẩn có đôi lúc vui vẻ hơn.
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *