Cô là thành viên gia đình tính cách thẳng như ruột ngựa chiến, lao động trí óc chế độ ăn uống giản tuy vậy tính bí quyết cũng thực cực nhọc ưa. Anh vốn là kẻ hai mặt luôn tiếp cận đông đảo cô gái ngây thơ để cưa đổ chúng ta. Một lần gặp, anh đã chính thức quyết định theo đuổi cô.

Giới thiệu truyện Bảo bên tôi ngóng thì anh đề xuất về được

Tác giả: Tiểu Bạch Dương
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Bảo tôi hóng thì anh nên về được

có những thứ có tuổi đời trên đời này khôn cùng bình bình, chúng diễn ra yên bình cho mức gia đình cũng phải tự hỏi tại sao cuộc đời chẳng có gì thú vị.

Ý bao gồm bước này, chính là nói về bên tôi. Tôi tên là Hà Nhật An, hiện giờ còn đang là một bé nhóc 15 tuổi cũng như vẫn sống một cuộc sống bình thường đến vô vị, hay là cái brand name nhưng mà cha mẹ đặt mang đến bên tôi chúng cũng không có một ý nghĩa hay một điểm có một không hai để cần nhớ nào cả.

tôi ra đời ở một đô thị nhỏ, bé dại đến mức người ta hay so sánh cái thành phố của mình giống dòng lỗ mũi, tuy thế theo chúng tôi thấy thì lỗ mũi của tôi không Khủng mang đến thế cho nên chúng tôi chưa đồng ý mang bình luận đó. Theo bên tôi thì là nó bự hơn chiếc lỗ mũi một chút.

Trở lại bài toán về cuộc đời buồn rầu của tớ.

Nói cho đâu rồi nhỉ…?

À…!

Điều đáng nói là dù bên tôi gồm bao lăm kỹ năng đi chăng nữa thì chúng tôi đang là một nhân vật đóng vai dân cư trong dòng thế giới nhỏ bé này.

Này nhé, chúng tôi tham gia đều phong trào, từ văn nghệ cho tới cụm Hội Thi học tập bên tôi vẫn dự vào khôn cùng thường xuyên, đấy rứa mà lại bên tôi vẫn chính là khuôn bên xa lạ đối với cụm thầy cô cũng như anh em trong trường, thật không cam trung khu.

các kết quả học tập của mình bao giờ cũng trong top 5, Bên cạnh đó bên tôi còn khôn xiết nhiều năm kinh nghiệm thể thao, mà thậm chí là bên tôi còn biết nghịch 4 loại nhạc núm, cố mà cuộc sống chúng tôi đang bình thường ngán bị tiêu diệt.

thậm chí, chúng tôi cũng chính là một bộ mặt bắt mắt, cố sao nhưng bên tôi lại không bao gồm nổi một ai chăm chú, có thể tài giỏi cũng như tôi mà một anti “fan” cũng chẳng gồm, liệu gồm bắt buộc quá bất công rồi không.

Đặc biệt nhất, là bên tôi còn biết võ, một khả năng phi phàm vì vậy mà lại không… Thôi không nói nữa… cần bước đầu câu chuyện thôi…

chúng tôi là… à Anh chị em biết rồi. Từ bây giờ là khai giảng năm lớp 9 của mình, bởi vì thời tiết còn là một mùa hè đề xuất nóng mập khiếp, tuy vậy tôi đang cảm thấy may mắn chán bởi mình cảm thấy không được ra đời và học ở ngoài Bắc, khi đấy có lẽ rằng tôi đã hóa thành một con vật to lớn tất yêu xác nhận bị cháy Đen.

Thấy hiệu trưởng vừa kết thúc câu, cả bầy khối 9 bên tôi sẽ nhanh chóng chạy đi tìm lớp, chỉ cần chúng tôi và nhỏ đồng bọn nhất của mình là lẩn vẩn quanh trường, dù gì từ bây giờ cũng chưa bao gồm học gì, cũng chỉ là vào ngồi nghe cô nhà nhiệm lảm nhảm gần như nội quy mà lại cô đó vẫn nói suốt 4 năm qua.

đứa bạn chúng tôi cao hơn nữa chúng tôi khoảng hai bố phân, nó tên là Vân, Thảo Vân cũng như thỉnh thoảng thích con người Gọi nó là Cỏ “Dại” Mây, tóc thì lâu năm phường phượt miên man, dáng gia đình nhỏ bé, nhỏ, mặt thì… ừ thì đẹp. Bạn cũng có thể gọi nó là “gái nóng” hay gì cũng có thể thích hợp.

cơ mà để tôi nói rõ hơn để chúng ta cũng có thể hiểu về chúng ta này nhé.

Hihi, tổ ấm bên tôi chính là con gái nghiện điện thoại, nghiện fb, nghiện like, ăn like mưu sinh sống qua ngày, chính là cú đêm đích thực,…

mà lại thôi, đây là truyện của tớ, nói cụm về nó làm gì…

Trong lúc đang hưởng thụ cái nắng “ngọt ngào” của buổi ban trưa, thì một cậu nam chạy tới bắt chuyện sở hữu tụi tôi.

“À mang đến chúng tôi hỏi, Cả nhà biết lớp 9H dẫn đường nào không?”

Vừa nói, anh ta vừa mỉm cười vui vẻ.

và rồi đứa bạn của mình cũng như mua được cục đá quí trong đám cỏ dại, chúng cười hớn hở, cười cợt lộ nguyên hàng răng bên trên còn giữ lại miếng rau nhỏ tuổi xíu….

“Lớp 9 chưa có bên trên tầng đâu, nó ở tầng bệt, tuy thế chúng tôi đo đắn 9H nằm đâu, tí tụi tôi vẫn tìm…”

chúng tôi sẽ nói thì một dòng khuỷu tay đầy cảm thương thụt vào sườn chúng tôi, có tác dụng bên tôi chỉ kịp kêu lên một tiếng “Hự” đầy biết ơn.

“Ô, bạn làm việc 9H sao?”

“À ừ, chúng tôi vừa đưa đến trường này.”

Anh ta lại cười cợt, là vẫn quảng cáo Close up sao, Dường như chúng ko phải kem đánh răng đâu, ngưng mỉm cười đi, chưa có vui gì cả.

tôi lúc ấy vô cùng cạnh tranh Chịu đựng, vì chưng trời nắng cảm cúm Bởi vậy cơ mà yêu cầu đứng đây xem hắn ta tiếp thị kem đánh…à không Close up.

“Đi chọn tiếp đi, cầm cố lên!”

bên tôi cụ nở một nụ mỉm cười “chào mừng gia đình vị vẫn học thông thường lớp sở hữu tôi”.

Một chiếc khuỷu tay đầy mến yêu lại đáp nhẹ lên sườn tôi.

“Mày có tác dụng cái…?”

“Đi chọn bình thường đi, lũ này cũng chần chờ nên mua chúng nơi nào.”

“À, cảm ơn nhé!”

>> đọc thêm thể loại Truyện sắc

“Có gì đâu, chỉ cần cung ứng người cùng lớp thôi nhưng. Hihi.”

Haizz, buộc phải bỏ ra nó cũng sử dụng dòng giọng cũng như gần như lời nói đấy khi bên tôi mượn tiền nhỉ. Anh em cộng lớp sao? Yên ấm thật, người thân là bạn bè cùng lớp của nó năm nay nữa là chín năm rồi mà chúng chưa biết chúng giúp thành viên gia đình, con người ta gì có lợi tính, dễ thương quá chừng.

“Chuyện đấy là chuyện hiển nhiên nhưng. Cần nuốm chưa An?”

chúng tôi nhìn nó bằng một nửa bé mắt, rồi cười cợt một cái.

“Hiển nhiên dòng *beep*”

“Trả lời xinh tươi tý thì chết à?”

“Ừ chết, bị người làm cho buồn ói mửa mang lại chết.”

tôi bước đi trước, ở giai đoạn này bổ xung chút nữa đang vì chưng hóa thành phái nữ phụ ngôn tình mà nôn ra bữa trưa cực hiếm của bản thân mình mất.

Đi mua lớp ở tầng một một hồi bên tôi mới thấy, lớp chúng tôi bị bóc tách lên tầng hai, đành yêu cầu tốn chút calories leo lên lầu.

Vừa đặt chân đến gần cái lớp yên ắng bất thường này, bên tôi đã làm được chút nhận ra gì đấy bựa bựa, chúng tôi vội lôi chai lọ đựng nước trong cặp đang uống dở ra, nhỏ dại vài giọt lên trán, lên tay. Rồi từ từ bước tới lớp.

Ha, chúng tôi biết ngay nhưng mà, ra là do cô công ty nhiệm đã vào lớp phải mới yên ắng lạ thường bởi thế.

chúng tôi chú ý cô rồi ráng nặn ra một biểu cảm cực khổ.

“Em xin lỗi vày vào trễ ạ, do thiên nhiên bị nhức bụng nên…”

“Được rồi em về vị trí đi.”

chúng tôi đang giữ khuôn bên và biểu cảm ấy mang lại số ghế rồi ụp mặt xuống bàn, vội móc điện thoại ra nhắn tin mang đến đồng đội.

“BOSS vào lớp rồi”

Vừa ấn buton gửi, tôi đã nhìn thấy bé Vân nôn nóng chạy vào, một tay nạm cặp, một tay cụ lấy tay tên công tử kia. Chà, tiến triển cấp tốc đến gắng sao.

“Em xin lỗi cô, em chưa sắm thấy lớp, người này là mình mới vào ạ.”

“Cô biết rồi, cũng như em học 4 năm ở trường mà lại chưa cùng con đường nữa thì cô thảm bại rồi.”

Rồi cô chỉ số ghế cho chính bản thân mình mới, còn nhỏ Vân kèm theo là nó lao xuống ngồi cạnh chúng tôi. Tuy vậy mà…

nó bị cận, chúng tôi thì ngồi xa, lại chẳng thể hớn hở gửi ngoắc tay nó lại ngồi cạnh được do sẽ diễn vai đau nhỏ bé. Nó đành nheo mắt lại tậu vị trí, khổ nỗi mắt một mí có khoảng không bao lăm đâu, nheo lại một dòng là hết thấy mặt đường đi.

chúng đứng đấy cũng như bị phạt gần tía mươi giây thì…

“Tính…Tình…Tinh…Tình…”

Điện thoại nó rung lên, âm lượng lãng mạn tình bốn vang lên giữa căng buồng vắng lặng.

Chà, nhà mạng di động thật biết cách làm việc, tin nhắn chúng tôi chuyển bây chừ new tới được nơi nó.

“Thảo Vân! Em với điện thoại sao? Mau chuyển tôi! Tôi tịch thu, cuối giờ chúng tôi sẽ trả.”

chúng cắm môi một chiếc, rồi hậm hực đi sắm ghế ngồi.

Trải qua tứ tiếng tiếp theo cơ mà chưa có điện thoại đùa thì bào nó đập đầu vào gối tự tử mang lại rồi.

“Vừa rồi chưa kịp nhìn tên, tao cơ mà biết đứa nào gửi tin nhắn cho tao thì tao giết chúng.”

chúng tôi nuốt ực một chiếc, xoay ánh mắt chúng.

“Bớt giận, giảm giận, ai bảo mày chưa mua yên lặng làm gì.”

“Là bởi vừa rồi chúng ta Hà Nhật An vẫn mượn điện thoại người thân nghe nhạc cũng như mở max volume đấy.”

“… Thôi tao đi ngủ…”

chúng tôi xoay bên theo hướng ngược lại thì thấy được khuôn bên của tên tiếp thị vừa nãy, hắn ta lại đang cười cợt, chà cuộc đời này bao gồm nhiều niềm vui mang đến chũm sao?

“Sao cậu lại không bị bắt?”

“Lách phương tiện. Nắm thôi.”

xao nhãng quả đât bên phía ngoài, tôi gục mặt xuống bàn rồi bổ êm ái vào cơn ảm đạm ngủ. Dù gì thì bên tôi cũng chính là “người đã bị bệnh” hợp lý, buộc phải chúng tôi đang ngừng chương đầu này bởi một ván Black bên tôi vẫn thấy đây.
>> bài viết liên quan chuyên mục Truyện h

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *