Lấy chồng Bạc Tỷ – Mộc Thất Thất
Chương 3: những ngày sau kết hôn
Giang Nhung trở lại phòng Nghiệp vụ, nghe thấy những đồng nghiệp đang thảo luận về tổng giám đốc mới.

người nào cũng nói đến mức văng toàn quốc miếng ra bên ngoài, giống hệt như mình hiểu rất rõ vị tổng giám đốc mới mẻ này vậy duy nhất là em.

Đồng nghiệp Lâm Mỹ vừa thấy Giang Nhung đã tất tả sáp lại: “Giang Nhung, vẫn là cô tốt số, là kẻ đầu tiên được làm việc lân cận TGĐ.”

Giang Nhung cười nhạt: “Đều là quá trình cả, ở kề bên ai mà Chưa hẳn thao tác. Nếu mà cô cảm thấy làm việc ở kề bên tổng giám đốc xuất sắc, thì trong tương lai, nếu lại có chuyện như hôm nay bảo giám đốc điều cô đi là được.”

Doãn Mai rối rít xua tay: “Mặc dù tổng giám đốc mới của doanh nghiệp đẹp trai mê người thế nhưng góc nhìn & khí thế đó thật sự Chưa hẳn các tôm tép như công ty chúng tôi dám đến gần.”

“Tổng giám đốc mới lát nữa sẽ tới tuần tra theo thông lệ, tất cả về chỗ đứng chịu khó làm việc cho tôi.” Giám đốc phòng Nghiệp vụ Triệu Quân Tình đi vào phòng thao tác làm việc, dặn dò mỗi cá nhân dưới.

TGĐ mới đang tới tuần tra!

Giang Nhung nghe đc tin này cũng không khỏi nuốt nước miếng, cô căng thẳng đến mức tim sắp nhảy lên cổ họng luôn rồi.

Trần Việt, chồng mới cưới của cô là tổng giám đốc mới của người tiêu dùng, sự thật này cô còn cần thêm chút thời hạn mới có thể tiêu hóa được, trong chốc lát vẫn chưa thể chuẩn bị để đối mặt với anh được.

những đồng nghiệp khác đều trở về chỗ ngồi, duy chỉ có Giang Nhung vẫn còn đó ngây ngốc đứng tại chỗ, Triệu Quân Tình nhìn Giang Nhung hỏi: “Giang Nhung, cô còn có chuyện gì sao?”

“Không có gì ạ.” Giang Nhung khôi phục lòng tin, âm thầm nắm chặt tay, nhanh chóng quay về chỗ ngồi, mở laptop ra check tài liệu khách hàng.

Không lâu sau, thang máy vang lên một tiếng đinh, giữa vòng vây của một đám người, Trần Việt lại lần nữa có mặt trước mặt Giang Nhung. Chẳng qua, may mắn là Trần Việt chỉ chào nhân viên ở trong nhà, nghe Triệu Quân Tình report dễ chơi về các bước rồi lập tức dẫn người rời đi.

Trần Việt vừa đi khỏi, phòng Nghiệp vụ lại nháo nhào lên, ngay cả Triệu Quân Tình bình thường luôn luôn chững chạc cũng không nhịn được mà nhập cuộc vài câu với mọi cá nhân. Mẩu chuyện không có gì khác ngoài vị tổng giám đốc vượt mức đẹp trai kia rốt cuộc đã kết hôn hay chưa?

Giang Nhung nghe cuộc trao đổi của mọi cá nhân nhưng không hề hé răng nửa lời, cô nghĩ thầm nếu để cho đám người kia biết cột vợ trên giấy chứng nhận kết hôn của TGĐ viết tên cô, có khi nào cô có khả năng sẽ bị họ lột da không?

Một ngày thao tác làm việc trong trạng thái căng thẳng, lo ngại không yên của Giang Nhung cuối cùng cũng kết thúc. Những đồng nghiệp đều đã về hết, Giang Nhung mới thu dọn để tan làm. Quá trình ban ngày đã kết thúc, nhưng buổi tối nên dùng thái độ ra làm sao để đối mặt với Trần Việt đây? Giang Nhung sự thật không biết, thậm chí chưa chắc chắn có nên trở về “nhà” của cô & Trần Việt hay là không nữa.

Ra khỏi C.ty, Giang Nhung rẽ phải theo thói quen, tới cổng B của ga tàu điện ngầm khu dã ngoại công viên khoa học kỹ thuật, đi một đc đoạn cô mới nhớ ra, hiện giờ mình đang ở cùng với chồng mười năm yêu anh nhất mới cưới.

Nhà của Trần Việt cách khu công viên khoa học kỹ thuật không xa, chỉ việc qua ba trạm xe buýt, nếu đi dạo thì khoảng nửa tiếng là đến nơi. Giang Nhung nhìn đồng hồ thời trang, hiện nay mới hơn năm giờ, dù sao cô cũng chưa nghĩ ra phải nhìn thấy với Trần Việt thế nào, nên chấm dứt khoát chọn lựa cách đi bộ về nhà, nhân tiện suy xét thật kỹ về chuyện của hai người.

Khi về đến bên dưới khu nhà, Giang Nhung ra quyết định vào cửa hàng đồ tươi sống gần đó mua một chút rau & thịt. Bất chấp có chuyện gì lớn, lấp đầy bụng mới là ưu tiên bậc nhất. Cô chưa biết Trần Việt thích ăn gì, nên lấy Smartphone ra định gọi hỏi, nhưng lại lo chưa biết địch thủ liệu có tiện nghe điện thoại thông minh hay là không, chính vì vậy lại cất máy đi.

Giang Nhung chọn nguyên vật liệu nấu ăn chấm dứt rồi xách đồ vừa mua đi về nhà. Khi còn cách chỗ thang máy một khoảng khá xa, cô nhìn thấy một bóng người vừa lạ vừa quen, anh đứng quay về phía cửa thang máy, dáng người thẳng tắp, bộ phục trang màu xám nhạt anh mặc cũng rất tinh tế.

Giang Nhung đến hiện giờ vẫn thấy không hiểu, người nam nhi có hình ảnh bên ngoài ưu tú như vậy, thậm chí còn là TGĐ của một công ty lớn, sao lại rất có thể đi xem mắt, lại còn chọn trúng một người bình thường như cô?

“Anh về rồi.” Giang Nhung đi tới, cố hết sức dùng cách thông thường nhất để chào hỏi anh.

“Ừ.” Trần Việt boss hung dữ ông xã kết hôn đi quay đầu lại nhìn cô, không vì nhìn thấy cô mà khởi sắc mặt gì khác, vẫn nhàn nhạt như thế.

Giang Nhung đáp lại bằng một thú vui yếu ớt, rồi đến đứng ở bên cạnh anh. Cô cũng chỉ liếc nhìn anh, cảm thấy bây giờ người con trai này Dường như có chút biệt lập, nhưng cụ thể là khác chỗ nào thì nhất thời cô lại không nghĩ ra.

Cô âm thầm liếc liếc qua khóe mắt, thì ra lúc này anh đeo một cặp kính gọng kim loại, khiến thoạt nhìn toàn bộ cơ thể anh càng có vẻ trầm ổn ẩn mình. Trong tâm địa Giang Nhung cô vợ ngọt ngào bất lương lặng lẽ kêu than, khi gặp gỡ lần thứ hai, người nam nhi này chỉ nói vài câu, thông thường đều rất kiệm lời, cô cũng muốn chủ động rút ngắn khoảng cách giữa hai người thì cũng chưa chắc chắn phải làm sao.

hiện thời Giang Nhung lại còn biết anh có 1 thân phận làm người ta phải lúng túng, lại càng không biết nên làm thế nào để chủ động tới gần anh.

Cô còn đang nghĩ ngợi thì Trần Việt đột nhiên vươn tay về phía cô. Giang Nhung theo bạn dạng năng lùi về phía sau một bước nhỏ tuổi, kéo giãn khoáng cách với anh. “Đưa đồ để anh xách cho.” Anh nhàn nhạt nói, cũng không buồn bực vì cô tình cờ giữ khoảng cách, rất tự nhiên và thoải mái cầm lấy chiếc túi trong tay cô.

Giang Nhung cảm thấy mặt nóng lên, anh chỉ muốn xách túi giúp cô, vậy mà cô lại nghĩ lung tung đến tận nơi nào. Cô cúi đầu nhìn bàn tay mạnh bạo của Trần Việt, xách cả một túi đồ to như vậy mà dường như không tốn bao nhiêu sức lực, trong tim đột nhiên thấy ấm cúng. Giang Nhung eo thon nhỏ nghĩ lạc quan, cho dù không có tình yêu, cho dù anh là tổng giám đốc C.ty, mặc dù thế chỉ cần hai người có lòng thiết kế cuộc hôn nhân này thì cũng đều có thể sống tốt.

Hai người bước vào thang máy, trong những khi thang máy dịch rời, cả hai đều không lên tiếng. Về đến nhà, Trần Việt đem đồ đạc để vào phòng bếp, còn thản nhiên nói một câu: “Anh không xuất sắc nấu ăn, tối nay làm phiền em rồi.”

“Anh cứ làm việc của bản thân mình đi! Chuyện nấu cơm giao cho tôi là đc.” Giang Nhung cất túi xách kết thúc, cởi áo khoác ra mặc tạp dề vào.

“Cảm ơn!” Anh nhàn nhạt đáp.

“Anh quá khách sáo rồi.” Giang Nhung miễn cưỡng nặn ra một niềm vui, cười đến mức có chút xấu hổ. Chúng ta đã là bà xã chồng nhưng lại chung sống như hai người không quen. Cô cảm thấy vợ nấu ăn cho chồng là chuyện dĩ nhiên, nhưng anh lại dùng thái độ như thế để rỉ tai với cô, tình cờ lại kéo hai người ra xa hơn. Giang Nhung cho rằng, dù cho là hôn nhân không có tình yêu làm chỗ dựa, nhưng cũng chớ nên sống với nhau 1 cách không quen như thế này.

Cô không nghĩ nhiều nữa, xoay người đi vào trong bếp, động tác lưu loát lấy gạo cho vào nồi, bố trí vật liệu, rửa rau…

Một lát sau, Giang Nhung cô vợ ấm áp của hạ thiếu thoáng thấy thân hình cao lớn sừng sững ở cửa phòng bếp, cô quay đầu lại hỏi: “Anh có chuyện gì sao?”

“Nếu cần giúp gì thì nói với tôi một tiếng.” Trần Việt đứng thẳng tắp ở đó, giọng nói vẫn bình thản, nhưng không khó nghe ra có pha chút ngượng ngùng.

“Anh chờ một chút, tôi sắp nấu xong xuôi rồi.” Giang Nhung nghiêng đầu nhìn đồng hồ đeo tay trên tường phòng khách, giờ đã bảy rưỡi tối, hoàn toàn có thể anh ta đã đói bụng lắm rồi. Cô nghĩ ngày mai tan tầm nhất định sẽ về thẳng nhà, nấu ăn ngừng sớm, để anh về nhà là có thể ăn cơm cô nấu. Cho dù thân phận Trần Việt ra sao, nhưng cuộc hôn nhân này là do tự cô chọn lựa, cô nhất định phải nỗ lực làm thật tốt.

Đọc truyện: lấy chồng bạc tỷ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *