Bệnh viện trả về, người mẹ kiên quyết không rút ống thở Nguyễn Tuấn Thành (SN 1997 – Cầu Diễn, Bắc Từ Liêm, Hà Nội) từng là học sinh giỏi trường THCS Cầu Diễn (Bắc Từ Liêm, Hà Nội). Bố mẹ đặt cho cậu cái tên Tuấn Thành những mong tương lai con trai “công thành, danh toại”. Chàng trai Nguyễn Tuấn Thành (SN 1997) Bà Nguyễn Thị Thanh Xuân (SN 1961) – mẹ Thành chia sẻ: “Từ nhỏ Thành ngoan ngoãn, chăm học, rất hiểu chuyện, thích học nhảy. Đặc biệt, sức khỏe tốt, không phải dùng thuốc men bao giờ. Suốt năm tháng cắp sách đến trường, Thành nhận được sự yêu mến của thầy cô và bạn bè”. Năm lớp 8, trước ngày thi chuyên ngữ Anh, Tuấn Thành bỗng lên cơn co giật rồi bất tỉnh. Gia đình vội gọi xe cấp cứu đưa cậu vào bệnh viện 198. Tình hình nguy kịch, hôn mê sâu cậu tiếp tục được chuyển sang bệnh viện Nhi Trung Ương điều trị. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán Tuấn Thành mắc bệnh viêm não. Khoảng thời gian đó, Tuấn Thành rơi vào trạng thái sống thực vật. Từ cậu bé hoạt bát, trắng trẻo khỏe mạnh, Thành sụt cân, nằm bất động một chỗ. Mọi việc sinh hoạt đều do mẹ phục vụ, ăn bằng ống xông. Sức khỏe Thành ngày một xấu đi. Từng có thời điểm, nhân viên y tế nói bà nên chuẩn bị tâm lý, lo sẵn hậu sự. Bác sĩ tiên lượng Thành chỉ sống nhiều lắm là 1 năm rưỡi nữa, khuyên gia đình đưa bệnh nhân về. Thương con, bà Xuân vẫn quyết định chạy chữa đến cùng, dù còn 1 cơ hội nhỏ nhoi. Thành nằm viện 2 tháng, bà Xuân đưa con trai về nhà chăm sóc. Những vật dụng không thể thiếu là bình oxy, ống xông và thiết bị y tế. Vài hôm, Thành lại lên cơn co giật, bà Xuân tất tả đưa con vào viện. Ròng rã, mẹ con Thành sống ở bệnh viện nhiều hơn ở nhà. Nhìn cậu con trai duy nhất đang khỏe mạnh, giờ phải chịu dày vò của bệnh tật, lòng bà Xuân chết lặng. Bà kiên quyết bỏ ngoài tai lời khuyên rút ống thở của mọi người. “Sốc và đau đớn là những gì tôi phải đối mặt. Làm mẹ ai chẳng thương, chẳng xót con. Nhiều lần tôi đứng ở hàng lang tầng 7 của bệnh viện định lao mình xuống đất. Con mình sinh ra lành lặn, khỏe mạnh bỗng thành người thực vật, mọi thứ phía trước đều mịt mờ. Cảm giác rất kinh khủng”, bà Xuân nói. Bà Xuân vừa điều trị tây y kết hợp vật lý trị liệu, cho con tránh việc tay, chân bị teo cơ do nằm lâu. “Mặc dù con không biết gì nhưng ngày nào tôi và cô điều dưỡng đông y cũng nâng người con dậy, tập cơ, vận động, xoa bóp huyệt. Trong lúc lau rửa, tôi chủ động đều tranh thủ trò chuyện với con trai, nhắc lại chuyện quá khứ và những gì đang xảy ra như lúc con còn tỉnh. Với tôi, con chỉ đang ngủ một giấc thật say…”, bà Xuân nhớ lại.  Sự hồi sinh kỳ diệu của chàng trai sống đời thực vật Thật kỳ diệu, 3 năm sau, một ngày Thành bỗng mở mắt, câu đầu tiên cậu gọi là “mẹ ơi”. Bà Xuân tưởng mình nằm mơ, đứng yên lặng, đưa tay dụi mắt liên tục vì không dám tin. Phải đến khi Thành cất tiếng gọi thêm 3 lần nữa, bà mới chạy đến ôm con vào lòng. Khoảnh khắc như vỡ òa, bà lấy điện thoại gọi cho những người cùng đồng hành với hai mẹ con bấy lâu báo tin. Ai nấy đều khóc. “Trước ngày con tỉnh lại

source: https://thefirstworldwar.net/

Xem thêm các bài viết về Sức Khỏe: https://thefirstworldwar.net/category/suc-khoe/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *